Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc xa xôi, có một hoàng tử trẻ tài năng, với trái tim đầy khát khao phiêu lưu. Chàng quyết định rời bỏ cung điện, cùng với người gia nhân trung thành, để khám phá những vùng đất mới, tìm kiếm những điều kỳ thú trên thế giới. Một buổi chiều, khi ánh nắng đã bắt đầu nhạt dần và không khí nơi rừng sâu trở nên lạnh lẽo, họ vô tình lạc vào một khu rừng rậm rạp, nơi có những cây cổ thụ to lớn và những âm thanh lạ lùng từ động vật vang lên. Họ lo lắng không biết sẽ ngủ ở đâu trong đêm tối.
Đột nhiên, hoàng tử nhìn thấy một bóng dáng mảnh mai lướt qua giữa những tán cây um tùm. Là một cô gái trẻ xinh đẹp, mái tóc dài như bờ suối, cô đang cúi đầu bước về phía một ngôi nhà nhỏ, tỏa ra ánh sáng ấm áp từ cửa sổ. Thấy vậy, hoàng tử quyết định rảo bước theo cô.
Khi đến gần, chàng nhận ra cô gái vừa dịu dàng vừa buồn bã. Với giọng nói nhẹ nhàng nhưng có phần nghẹn ngào, cô nói:
– Hoàng tử, quý vị có thể tạm trú nơi đây, nhưng tôi khuyên ngài hãy cẩn trọng, đừng vào nhà.
Thắc mắc trước lời nhắc nhở, hoàng tử hỏi:
– Tại sao vậy, cô gái?
Cô thở dài, ánh mắt cô như chất chứa nỗi sợ hãi, rồi đáp:
– Mẹ ghẻ của tôi là một phù thủy, bà ta biết nhiều phép thuật và thường hành hạ những khách lạ vô tình bước chân vào ngôi nhà này.
Nhận ra mình đã vào hang thùy quái, hoàng tử dù lo lắng nhưng không phải là người dễ dàng đầu hàng với nỗi sợ. Chàng quyết định bước vào ngôi nhà, nơi mà mọi thứ đều có vẻ bí hiểm. Bên trong, ánh lửa bập bùng chiếu sáng gương mặt của một bà lão, đôi mắt bà đỏ như lửa cuồng. Bà mời họ vào với giọng nói khàn khàn:
– Xin mời hai vị vào nghỉ ngơi. Tôi sẽ thổi lửa cho ấm áp.
Trong khi bà chuẩn bị, cô gái thì thầm cảnh báo hai người không nên ăn uống gì. Cả hai nghe lời cô và nhanh chóng rút lui lên giường, bị cơn mệt mỏi và đêm tối bao trùm. Sáng hôm sau, khi họ đã chuẩn bị lên đường, bà lão bất ngờ chạy ra:
– Chờ một lát nhé, ta sẽ lấy chút rượu cho hai vị đã.
Vừa lúc bà quay vào nhà, hoàng tử lập tức phóng ngựa đi. Gia nhân của chàng vẫn còn loay hoay buộc yên ngựa. Bà lão ra ngoài, đưa cho hắn chén rượu và nói:
– Hãy mang chén rượu cho chủ của ngươi.
Chỉ vừa nhắc đến lời bà, chén rượu đột ngột nổ tung thành mảnh vụn sắc nhọn, và bầy độc tố ngấm ngay vào con ngựa. Một khoảnh khắc sau, con ngựa lăn ra chết, còn gia nhân hoảng sợ bỏ chạy theo hướng mà hoàng tử đã đi, với nỗi sợ hãi và hoảng loạn dâng trào trong lòng.
Họ đi cả ngày không thấy cửa ngách nào của khu rừng, đến khi hoàng hôn buông xuống, họ mới tìm thấy một quán trọ nhỏ. Tại đó, gia nhân đưa cho chủ quán con quạ mà hắn đã giết, hi vọng nó sẽ làm ra món ăn ngon. Tuy nhiên, quán trọ này chật chội và từng xó xỉnh dấu kín những băng cướp. Giữa bữa tối, khi họ thưởng thức món súp, mùi vị thơm ngon đã khiến họ không ngờ rằng món ăn đó được nấu từ thịt quạ với độc tố bên trong. Chỉ chưa đầy một lúc, cả chủ quán và mười hai tên cướp lăn ra chết, trong khi cô con gái của chủ quán, may mắn vẫn chưa ăn, đã sống sót. Cô gái yểu điệu nhưng thông minh, dẫn hoàng tử và gia nhân đến nơi họ có thể tìm được kho báu, những vàng bạc châu báu mà bọn cướp đã tích trữ.
Hoàng tử nhìn những tài sản lấp lánh, nhưng chàng biết rằng tiền bạc không thể bù đắp cho những người đã chết. Chàng quyết định để cô gái giữ lại kho báu, và cùng gia nhân tiến lên con đường mới, hướng đến một kinh thành nằm ở phương xa.
Tại đó, có một cuộc thi kén phò mã đang diễn ra. Công chúa xinh đẹp nhưng kiêu kì, người cầm quyền quyết định rằng bất kỳ ai không giải được câu đố của nàng sẽ bị chém đầu. Mặc dù cô thông minh, nhưng đã có nhiều người phải chịu số phận thảm khốc vì không vượt qua được thử thách. Giữa những người dự thi, hoàng tử vì vẻ đẹp và trí tuệ của công chúa mà không thể rời mắt, bèn quyết định tham gia.
Câu đố mà hoàng tử đưa ra khiến cả triều đình xôn xao:
“Nó chẳng đánh ai,
mà chết mười hai,
Đố là cái gì?”
Một sự im lặng bao trùm cung đình, công chúa cảm thấy hoang mang và thất vọng. Cô đã nghiên cứu mọi sách vở nhưng không thể tìm ra đáp án. Cuối cùng, cô quyết định cử thị tì vào nửa đêm để nghe lén hoàng tử, cầu mong có thể tìm ra lời giải.
Tối đầu tiên, khi thị tì vừa lén vào, gia nhân đã phát hiện và đuổi ra ngoài. Tối thứ hai cũng không khả quan hơn khi thị tì thứ hai cũng bị đẩy ra như thế. Cuối cùng, công chúa quyết định tự mình hóa trang thành một cô gái mộc mạc, lén lút vào buồng ngủ của hoàng tử.
Giữa đêm, khi thấy hoàng tử vẫn chưa say giấc, công chúa cất giọng nhẹ nhàng hỏi:
– Nó chẳng đánh ai nghĩa là gì nhỉ?
Chàng hoàng tử không hay biết là công chúa đang nghe lén, đã trả lời mơ hồ:
– Đó là một con quạ ăn phải thuốc độc rồi chết.
Công chúa tiếp tục hỏi:
– Mà chết mười hai, nghĩa là gì nhỉ?
Hoàng tử đáp lại:
– Đó là mười hai tên cướp, chúng lăn ra chết sau khi ăn thịt quạ nấu súp.
Khi nghe được, công chúa muốn rời khỏi buồng ngay lập tức, nhưng hoàng tử nhạy cảm đã giữ chặt váy áo của nàng. Nàng đành phải trốn đi, bỏ lại chiếc áo măng tô của mình.
Sáng hôm sau, công chúa được triệu kiến các quan và tuyên bố lời giải của mình. Nhưng hoàng tử lập tức phản bác:
– Chính nàng là người đã lén vào hỏi tôi trong đêm qua, và nếu không có sự trợ giúp, nàng không thể nào có được đáp án chính xác như vậy.
Các quan tòa thẩm định lời nói của chàng và khi thấy chiếc áo măng tô màu tro, mọi người hiểu rõ sự thật. Họ quyết định đem thêu kim tuyến lên chiếc áo cho công chúa như một biểu tượng của tình yêu và sự kết thúc đau thương mà họ đã trải qua.
Bài học mà câu chuyện muốn gửi gắm tuy giản dị nhưng sâu sắc: Đời sống không chỉ tồn tại bên ngoài hào nhoáng của vẻ đẹp, mà còn là những giá trị và sự trung thực, cùng nhau vượt qua thử thách trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com