Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa cánh đồng xanh mướt, có một cô gái tên là Lê Hương. Cô gái này xinh đẹp, với làn da trắng như bồ đào và mái tóc dài đen nhánh như dòng suối mùa hè. Mỗi khi Lê Hương xuất hiện, mọi người xung quanh đều cảm nhận được một nguồn năng lượng tích cực lan tỏa từ nụ cười rạng rỡ của cô.
Lê Hương sống cùng mẹ trong một căn nhà gỗ nho nhỏ ven rừng. Mẹ cô là một người phụ nữ hiền hậu, luôn dạy con gái mình những điều tốt đẹp của cuộc sống và tình yêu thương. Một ngày, khi đang cùng mẹ chăm sóc vườn hoa trước nhà, Lê Hương nhận ra rằng khu vườn đã trở nên rực rỡ với những bông hoa cúc tây vàng tươi, ngời sáng giữa nền cỏ xanh mướt.
“Mẹ ơi, hoa cúc tây đẹp quá!” Lê Hương reo lên, đôi mắt lấp lánh như những vì sao trên trời.
“Đúng vậy, con yêu. Hoa cúc tây tượng trưng cho sự trong sạch và tấm lòng chân thành,” mẹ cô dịu dàng nói, ánh mắt tràn đầy tự hào. “Chúng ta hãy chăm sóc chúng thật tốt, để chúng nở rộ khắp nơi.”
Và từ đó, mỗi ngày trôi qua, Lê Hương và mẹ dành thời gian chăm sóc vườn hoa. Họ tưới nước, cắt tỉa và nói chuyện với các bông hoa như thể chúng cũng hiểu và cảm nhận được tình yêu thương của họ.
Nhưng rồi, một buổi chiều nọ, khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, có một cơn bão lớn kéo tới. Gió thổi mạnh, làm lật tung mọi thứ trong vườn. Lê Hương hoảng hốt chạy ra ngoài:
“Mẹ ơi! Chúng ta phải cứu hoa cúc tây!” Cô hét lên, nhưng tiếng gió cuốn đi.
Lê Hương và mẹ đã cố gắng hết sức để che chở cho những bông hoa nhỏ bé, nhưng cơn bão hung dữ đã lướt qua, khiến vườn hoa tan hoang. Họ nhìn thấy những bông hoa yêu quý của mình gãy rạp và héo úa.
“Mẹ, có lẽ hoa cúc tây không thể sống sót,” Lê Hương thốt lên với giọng nghẹn ngào, nước mắt trào ra.
Mẹ cô âu yếm vỗ về: “Con đừng thất vọng, Hương à. Dù có chuyện gì xảy ra, tình yêu thương của chúng ta sẽ luôn chảy trong từng cánh hoa.”
Thời gian trôi qua, Lê Hương chăm sóc cho những bông hoa bị tổn thương. Với tình yêu thương và sự chăm chút của cô, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Chẳng bao lâu sau, những bông hoa lại bắt đầu đâm chồi nảy lộc, và rồi, chúng nở rộ hơn bao giờ hết, vàng rực rỡ như nắng mai.
Ngày qua ngày, hàng xóm xung quanh cũng phát hiện ra điều kỳ diệu ấy. Họ đến thăm vườn hoa cúc tây, và ai nấy đều tỏ lòng ngưỡng mộ trước sự phục sinh đầy mạnh mẽ của những bông hoa bé nhỏ. Họ không chỉ ngắm nhìn mà còn được truyền cảm hứng từ câu chuyện của Lê Hương và mẹ, về sự kiên cường và tình yêu thương.
Một ngày nọ, có một chàng trai lạ mặt đến thăm. Anh ta đứng trước hàng hoa cúc tây, ngắm nhìn như thể vừa tìm thấy điều gì quý giá:
“Những bông hoa tuyệt đẹp! Chắc hẳn chúng đã được chăm sóc bằng tất cả tận tâm và tình thương.”
Lê Hương thẹn thùng đáp lại: “Cám ơn anh! Đây là kết quả của tình yêu mà mẹ con tôi dành cho chúng. Chúng đã vượt qua cả những khó khăn.”
Từ đó, tình yêu giữa Lê Hương và chàng trai ấy nảy nở như hoa cúc tây, đẹp tươi và tràn đầy ánh sáng. Họ cùng nhau chăm sóc vườn hoa, biến nó thành một địa điểm bình yên và đầy sắc màu cho mọi người.
Câu chuyện cuối cùng truyền tải một thông điệp sâu sắc: Dù cuộc sống có đặt ra thử thách ra sao, hãy luôn giữ vững niềm tin và tình yêu. Bởi vì, như những bông hoa cúc tây, chỉ cần được yêu thương, ta sẽ luôn có thể hồi sinh và nở rộ trong ánh nắng của cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com