Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ bé, có một người xay bột nghèo khổ. Tuy nhiên, gia sản quý giá nhất của ông chính là cô con gái xinh đẹp, với mái tóc dài óng ánh và ánh mắt trong trẻo như dòng suối. Cô tên là Lila, và được cả làng yêu mến bởi tấm lòng nhân hậu và sự thông minh của mình. Một ngày nọ, trong lúc vô tình, người thợ xay bột được vinh dự gặp nhà vua. Để tạo ấn tượng với vị vua quyền uy, ông liền khoe khoang:
– Tâu bệ hạ, con gái của tôi có thể kéo rơm thành vàng!
Nhà vua, với đôi mắt long lanh như kim cương, lắng nghe và nói:
– Một tài năng hiếm có! Hãy dẫn con gái ngươi đến cung điện, ta muốn kiểm tra xem lời ngươi nói có đúng không.
Ngày hôm sau, khi Lila bước vào cung điện, cô chỉ thấy một cái buồng rộng lớn đầy ắp rơm vàng vàng. Nhà vua nhìn cô với sự kiêu hãnh, rồi lạnh lùng ra lệnh:
– Nếu ngươi không kéo hết số rơm này thành vàng trước khi mặt trời mọc, ngươi sẽ phải chết!
Cánh cửa buồng khép lại, để lại Lila một mình giữa đống rơm. Tim cô đập thình thịch, nỗi sợ hãi bao trùm khiến mắt cô cay xè, và cuối cùng, cô không thể kiềm chế được, òa khóc nức nở. Trong lúc tuyệt vọng, bỗng nhiên, cánh cửa từ từ mở ra. Một sinh linh nhỏ bé, với bộ đồ màu xanh nhạt và chiếc mũ kỳ dị xuất hiện.
– Chào cô gái xinh đẹp, tại sao em lại khóc đến thế? – Người tí hon hỏi, giọng nói êm ái như gió.
Cô Lila ngước mắt lên, nước mắt lăn dài trên má:
– Ôi, tôi sắp phải kéo rơm thành vàng, mà tôi không biết làm sao cả…
Người tí hon mỉm cười, ánh mắt lóe sáng:
– Nếu tôi giúp em, em sẽ thưởng cho tôi điều gì?
Cô đáp:
– Tôi xin biếu bác chiếc vòng ngọc quý của tôi.
Người tí hon không do dự nhận lấy chiếc vòng, rồi bắt đầu ngồi xuống bên cái guồng sợi. Đôi bàn tay nhỏ bé nhanh thoăn thoắt quay guồng, chỉ trong ba lượt là đã đầy ống. Quá trình lặp lại không ngừng cho đến khi ánh bình minh ló dạng. Vua tiến vào, mắt ông mở lớn khi thấy đống vàng lấp lánh được sản xuất từ số rơm. Ông đầy tham vọng, lớn tiếng:
– Ngươi quả là một tài năng! Nhưng không đủ, ta sẽ thử thách ngươi thêm một lần nữa!
Và vậy là, ông lệnh cho Lila vào một căn buồng khác, với số rơm cao chạm trần. Cùng phong cách hùng hồn trước đó, vua một lần nữa ra lệnh:
– Nếu ngươi không hoàn thành nhiệm vụ này, ngươi sẽ phải nhận bản án chết!
Lila lại không còn lựa chọn, cô ngồi trốn khỏi nỗi sợ hãi bên trong buồng, đẫm nước mắt. Người tí hon lại xuất hiện:
– Lila, em sẽ thưởng gì cho tôi nếu tôi giúp em lần nữa?
Cô gái dành cho người tí hon chiếc nhẫn bởi lòng biết ơn, và một lần nữa, người tí hon khéo léo làm việc, biến hóa số rơm thành chuỗi vàng tuyệt đẹp.
Dù rằng vua rất vui vẻ nhưng vẫn không thỏa mãn. Ông đã dẫn Lila vào một buồng khác, lớn hơn và đầy rơm hơn cả trước. Lần này, yêu cầu của vua là:
– Ngươi không những phải làm vàng, mà nếu làm được, ngươi sẽ trở thành hoàng hậu của ta!
Khi chỉ còn lại một mình trong căn phòng kín, Lila lại cảm thấy nỗi tuyệt vọng trào dâng. Rồi, một lần nữa, người tí hon đến bên cạnh cô:
– Em sẽ hứa gì với tôi lần này?
Cô yếu đuối nói:
– Tôi không còn gì để cho bác. Nhưng nếu tôi làm hoàng hậu, tôi sẽ hứa cho bác đứa con đầu lòng của mình.
Mặc dù băn khoăn về lời hứa này, nhưng trong lòng, Lila phải lựa chọn, vì không còn lối thoát. Người tí hon lại quay guồng sợi và biến rơm thành vàng.
Sáng hôm sau, vua bước vào, thấy mẻ vàng lấp lánh, ông lập tức tổ chức lễ cưới và Lila trở thành hoàng hậu μtự bao giờ không hay biết.
Một năm sau, hoàng hậu sinh hạ một cậu bé kháu khỉnh, mê mẩn cảnh tượng của gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên, trong một đêm đầy sao, người tí hon lại xuất hiện, ánh mắt không vui:
– Đã đến lúc cô phải thực hiện lời hứa trước đây.
Lila hoảng hốt, vội vàng cầu xin:
– Xin hãy để tôi giữ lại đứa con, tôi sẽ đổi tất cả vàng bạc trong vương quốc này!
Người tí hon lạnh lùng, nói nhỏ:
– Vàng bạc không gì quý giá bằng sự sống. Tôi không thể đổi!
Nhìn Lila sụp đổ, người tí hon mủi lòng:
– Tôi cho em ba ngày để tìm ra tên tôi. Nếu em biết tên tôi, em sẽ giữ đứa con.
Chưa bao giờ Lila cảm thấy nỗi sợ hãi này lớn đến vậy, nhưng cô đã dốc hết sức tìm kiếm, hỏi han và đi khắp nơi để tìm tên của người tí hon.
Ngày đầu tiên, cô đề cập những cái tên mà cô đã nghe:
– Liệu bác tên là Kátspar, hay Mênxior, hay Banxơ?
Mỗi lần như vậy, người tí hon đều cúi đầu lắc lư:
– Không phải, không phải!
Ngày thứ hai, Lila thử sức với những cái tên kỳ lạ, nhưng vẫn không thành công. Khi chạm đến ngày thứ ba, người hầu báo về một cái tên lạ lùng mà họ bất ngờ phát hiện ra gần một ngọn núi xa:
– Thần đã thấy một người tí hon nhảy múa bên bếp lửa, hát lên rằng:
“Ngày mai đi đón con vua mang về,
Tên “Đồ bỏ xó” gặp may chuyến này.”
Nghe thấy cái tên ấy, Lila lập tức hiểu. Khi người tí hon xuất hiện, cô giả vờ hỏi:
– Phải chăng tên bác là Gun?
– Không phải!
– Phải chăng tên bác là Hanxơ?
– Không phải!
– Vậy chắc có lẽ tên bác là Rumpênstinxen, tên “Đồ bỏ xó”, đúng không?
Người tí hon tức giận, gào lên:
– Chỉ quỷ mới biết tên tôi!
Không kiềm chế được, hắn điên cuồng dậm chân, rồi tan biến như khói, để lại hoàng hậu thỏa mãn nhưng cũng cảm thấy rùng mình với sự ban phát quyền lực trong cuộc sống. Từ đó, Lila học được bài học sâu sắc về việc tuân giữ lời hứa và giá trị của tình thương gia đình.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com