Một ngày nọ, trong một khu rừng xanh tươi, nơi ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua tán cây, Sói cái, với bộ lông mềm mượt như nhung, đã sinh ra một chú sói con bụ bẫm. Sói rất tự hào và quyết định mời Cáo, người mà mụ tin tưởng nhất, đến làm cha đỡ đầu cho đứa trẻ.
Trong một buổi tiệc nhỏ tổ chức tại hang của mình, Sói cái nói với lòng tràn đầy hy vọng:
– Bác Cáo ơi, bác là một người hết sức thông minh, nhanh trí, và khéo léo. Nếu bác dạy dỗ đứa con của tôi, nó sẽ lớn lên thật xuất sắc, làm rạng danh cả dòng họ.
Cáo, với chiếc đuôi dài và bộ lông đỏ rực như ánh hoàng hôn, đứng lên, và với một thái độ nghiêm túc thể hiện sự hân hoan, đáp lại:
– Tôi thật sự cảm kích vì sự tín nhiệm của bác. Tôi sẽ cố gắng hết sức để dẫn dắt cháu, để bác có thể tự hào về tôi cũng như về đứa trẻ.
Bữa tiệc diễn ra đầy vui vẻ, các loài vật trong rừng tụ tập lại, cùng nhau trò chuyện và vui đùa. Sau khi ăn uống no nê, Cáo đứng dậy, trông thật người lớn và nghiêm túc:
– Bác Sói ơi, nuôi dưỡng và dạy dỗ đứa trẻ là một nhiệm vụ thiêng liêng. Chúng ta cần đảm bảo rằng nó có thực phẩm dinh dưỡng để mau lớn khôn. Tôi biết một chuồng cừu khá gần đây, có thể chúng ta sẽ tìm được món ngon ở đó đấy.
Sói cái lắng nghe với sự tin tưởng, và ngay lập tức gật đầu đồng ý. Tiếng gió rì rào hòa cùng tiếng lá xao động, Sói và Cáo cùng nhau tiến về phía trang trại của một nông dân. Khi đến nơi, Cáo chỉ tay về phía những chú cừu trắng muốt đang gặm cỏ ở bên kia bức hàng rào:
– Bác hãy vào trong đó, không ai có thể thấy được bác. Trong khi bác làm việc đó, tôi sẽ đi vòng ra phía bên kia để tìm xem có lấy được một con gà con nào không.
Tuy nhiên, Cáo không hề đi tìm gà con. Thay vào đó, nó chu đáo tìm một chỗ mát mẻ trong rừng để nằm dài ra, cảm nhận từng tia nắng ấm áp vỗ về trên bộ lông của mình.
Sói cái, khi cố gắng tiếp cận chuồng cừu, lại không may gặp phải một chú chó to lớn canh giữ nơi đó. Chó sủa ầm ĩ khiến nông dân trong trang trại phải chạy ra. Sói, bản năng tự vệ trỗi dậy, nhưng không kịp trở tay và đã bị nông dân phát hiện. Họ tóm lấy Sói và ra tay trừng phạt, đổ nước lạnh và tro vào da thịt Sói. Dù đau đớn, Sói vẫn cố gắng chạy về, sức lực cạn kiệt.
Khi trở về chỗ Cáo, Sói thở hổn hển, mệt mỏi và đau đớn, vừa lê bước vừa ngáp ngượng. Cáo nhìn thấy vậy, giả vờ tỏ ra thương xót:
– Ôi, bác Sói ơi, tôi vừa mới gặp một tai họa. Nông dân đã đánh tôi tới mức này! Nếu bác không muốn để tôi chết ở đây, thì xin hãy nâng niu tôi một chút!
Sói, với trái tim tốt bụng và tình yêu thương dành cho người bạn, bất chấp đau đớn, quyết định cõng Cáo trên lưng. Nó hít thở sâu, chút sức lực còn lại bắt đầu lết từng bước, dốc sức đưa Cáo trở về nhà.
Cuối cùng, khi về đến nơi, Cáo, với nụ cười gian xảo, nói:
– Thôi, tôi xin chào bác Sói. Chúc bác có những bữa thịt nướng thật ngon miệng!
Cáo nhanh chóng nhảy nhót bỏ đi, để lại Sói đứng ngẩn ngơ, nhận ra mình đã bị lừa.
Bài học từ câu chuyện này là: Đừng bao giờ tin tưởng vào những kẻ xảo quyệt chỉ vì vẻ bề ngoài. Sự khôn ngoan không phải lúc nào cũng đi kèm với lòng trung thực. Sự hòa hợp và chân thành giữa các mái ấm trong cuộc sống là điều nên duy trì và trân quý.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com