Ngày xửa ngày xưa, tại một vương quốc xa xôi, nơi mà những bông hoa đẹp nhất nở rộ quanh năm và những con gió nhẹ nhàng mang theo hương thơm của trái cây tươi ngọt, có một vị hoàng đế tài hoa nhưng lại cực kỳ kiêu ngạo. Ông ta yêu chuộng vẻ đẹp bên ngoài hơn bất kỳ điều gì khác, và mặc cho tất cả mọi người trong triều đình đều biết rằng, ông ta không hề quan tâm đến chính sách hay cuộc sống của dân chúng.
Hoàng đế thường hay đứng trước gương, nhìn ngắm những bộ y phục lòe loẹt, màu sắc rực rỡ mà bụng dạ quái ác của ông đã bỏ ra rất nhiều tiền của để sở hữu. Ông có một cái gương kia mỗi lần soi vào, chỉ thấy được sự hoàn hảo của chính mình, trong khi vẻ đẹp của đất nước đang dần bị bỏ rơi.
Một ngày nọ, trong khung cảnh đầy âm vang của cuộc sống nhộn nhịp, hai tên thợ dệt đến đô thành. Chúng là những kẻ mánh lới, có tài năng tạo ra những bộ trang phục tuyệt đẹp, nhưng lại khéo léo gắn cho chúng một ma lực vô hình.
“Thưa ngài hoàng đế,” chúng nói với ánh mắt lấp lánh. “Chúng tôi có thể dệt nên những bộ quần áo mà ai cũng ao ước sở hữu. Điểm đặc biệt là, chỉ những kẻ khôn ngoan và phù hợp với địa vị mới có thể nhìn thấy chúng!”
Nghe đến đây, ánh mắt kiêu ngạo của hoàng đế tràn đầy hứng thú. Ông ra lệnh cho chúng bắt tay vào việc dệt một bộ trang phục kỳ diệu nhằm biểu diễn tài năng của mình.
Trong suốt những ngày tiếp theo, tiếng kéo, tiếng thoi, tiếng cười nói của hai tên thợ dệt vang lên trong cung điện, trong khi hoàng đế đứng hàng giờ hồi hộp chờ đợi. Ông ngày một thấp thỏm lo lắng, dù không ai có thể nhìn thấy bộ quần áo này, mà cũng không ai dám thừa nhận điều đó.
Cuối cùng, ngày mà bộ trang phục được hoàn tất cũng đến. Hai tên thợ dệt trong bộ y phục lòe loẹt, phong cách kỳ quặc, đã tiến tới hoàng đế và tự tin tuyên bố:
“Trăm ngàn đế vương đều ngưỡng mộ sự thanh lịch này, xin ngài hãy xem và cảm nhận!”
Hoàng đế đứng ngôn ngửa, tầm nhìn của ông chới với khi không thấy bất cứ điều gì cả. Nhưng trong giây lát, một cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng. Ông không thể thú nhận rằng mình không nhìn thấy điều gì cả.
“Rất tuyệt! Bộ y phục này thật lộng lẫy!” ông hét lên, có phần ngập ngừng.
Và tất cả những người xung quanh, từ thái giám đến quan lại, đều gật đầu tán thưởng, xoa tay vào không khí, như thể họ cũng thấy được bộ quần áo ấy. Ai dám nói điều ngược lại, họ sẽ bị coi là ngu ngốc và không xứng đáng với địa vị của mình.
Ngày đại lễ diễn ra, hoàng đế không thể chờ đợi lâu hơn. Trong bộ trang phục “vô hình”, ông tự hào bước ra đường phố, đầu ngẩng cao và bộ mặt lạnh lùng kiêu ngạo. Đám đông người dân chăm chú dõi theo, ban đầu là những tiếng xì xào.
“Trời ơi! Gì đây? Sao hoàng đế lại không mặc gì?” Một đứa trẻ, không chịu nổi sự kỳ quái, hét lên, khiến mọi người xung quanh bừng tỉnh.
“Đúng vậy! Ngài không hề mặc gì cả!” Từng tiếng reo hò nổi lên, như cơn sóng dậy giữa biển người.
Hoàng đế, cảm thấy xấu hổ và bối rối, dần nhận ra sự thật đau lòng. Hóa ra, vẻ ngoài lừa dối mà ông khắc khoải theo đuổi, lại chỉ là một trò đùa ngu ngốc.
Lần đầu tiên trong đời, ông hiểu rằng giá trị của con người không nằm ở vẻ bề ngoài, mà ở sự chính trực và lòng yêu thương đối với đồng bào. Hoàng đế lặng lẽ trở về triều, nhưng trong tâm trí ông đã rút ra được bài học quý giá: sự kiêu ngạo sẽ chỉ làm tổn hại chính mình và đại diện cho một dân tộc.
Từ đó trở đi, hoàng đế đã thay đổi hẳn. Ông bắt đầu quan tâm đến cuộc sống của nhân dân, xây dựng lại vương quốc, và tất cả mọi người đều thấu hiểu rằng, sự chân thành và tình yêu thương mới là bộ trang phục đẹp nhất mà mỗi một con người đều cần có.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com