Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh mướt và những rừng cây bạt ngàn, có một người đàn bà sống cô độc trong một ngôi nhà cũ kĩ. Người đàn bà ấy thực chất là một mụ phù thủy tinh quái, luôn âm thầm lên kế hoạch để thỏa mãn những ham muốn xấu xa của mình. Mụ có hai người con gái: một đứa hiền lành và xinh đẹp, nhưng mụ lại không thương mến, trong khi đứa con gái riêng vừa xấu xí lại gian ác thì luôn được mụ chiều chuộng.
Mỗi ngày trôi qua, mụ phù thủy không ngừng ganh ghét cô con gái tốt bụng, người sở hữu chiếc tạp dề tuyệt đẹp mà mụ rất thèm khát. Một buổi tối, khi ánh trăng sáng rực rỡ chiếu xuống ngôi làng, mụ thỏ thẻ với đứa con riêng:
“Con yêu, đêm nay ta sẽ hoàn thành kế hoạch. Khi trời tối, con hãy chờ để mẹ dạy cho con bé kia một bài học.”
Biết mụ đang âm thầm chuẩn bị hãm hại mình, cô gái hiền lành đã nhanh trí đứng né ở một góc phòng, nghe rõ từng câu lời độc ác của mụ. Với lòng dũng cảm, cô đã quyết định ngủ trước trong buồng, chờ đến lúc mụ ra tay.
Khi đêm đã dâng đầy, cô gái nằm ngủ say bên trong, còn mụ lén lút vào phòng với chiếc rìu sắc nét trong tay. Gió nhẹ lay động những tán lá ngoài cửa sổ, tạo ra âm thanh khiến mụ ngập tràn trong cơn điên loạn. Mụ chém mạnh, nhưng lại vô tình giết chính đứa con cưng của mình.
Ngày hôm sau, với tâm trạng đầy hoang mang, cô gái đã lén đến nhà người yêu – Roland, gõ cửa và nói:
“Khi ánh sáng bắt đầu ló rạng, mụ sẽ nhận ra tội ác mà mình đã gây ra. Chúng ta sẽ gặp nguy hiểm lớn nếu không rời khỏi đây ngay.”
“Em hãy lấy chiếc gậy thần của mụ,” Roland khuyên, “Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể thoát khỏi bà ta.”
Cô gái trở về, lấy gậy thần, rồi rải ba giọt máu – một giọt để lại trên nền đất, một giọt ở bếp và giọt cuối cùng ở cầu thang. Sau đó, họ vội vã rời xa nơi sống đầy bi kịch.
Khi mụ phù thủy thức dậy, mụ nhận ra con gái mà mình yêu thương không còn nữa. Trong cơn cuồng loạn, mụ chạy ra cửa sổ, nhìn thấy hình bóng hai người tình đang chạy trốn. Mụ gào thét:
“Chúng mày không thể thoát được đâu! Ngày hôm nay ta sẽ bắt được chúng!”
Với đôi giày kỳ diệu, bước chân của mụ nhanh như cắt, và chỉ trong chốc lát, mụ đã đuổi kịp hai người. Cô gái nhanh trí biến Roland thành hồ nước, còn chính mình trở thành con vịt xinh đẹp. Mụ phù thủy đứng bên bờ hồ, trông chờ vịt bơi lại gần nhưng thất vọng khi con vịt không chịu hợp tác. Cuối cùng, bất lực trước tình huống, mụ quay trở về.
Khi màn đêm buông xuống, cô gái lại hóa thành bông hoa rực rỡ giữa bụi gai, còn Roland trở thành một người chơi nhạc quanh đó. Chẳng lâu sau đó, mụ phù thủy xuất hiện, nhìn thấy hoa và nói với người chơi nhạc:
“Tôi muốn hái bông hoa đẹp kia!”
Người chơi nhạc đáp:
“Tôi sẽ đánh lên một bản nhạc để bà hái hoa.”
Khi mụ bò vào bụi gai, tiếng nhạc vang lên khiến mụ không thể dừng lại, cứ thế mà nhảy múa điên cuồng. Gai nhọn đâm vào da thịt mụ, nhưng không thể ngừng lại. Cuối cùng, khi nhạc ngừng, mụ ngã xuống đất, bất động.
Cuối cùng, cô gái và Roland được tự do. Roland nói:
“Bây giờ, anh muốn về gặp cha và xin phép làm lễ cưới.”
Cô gái gật đầu:
“Trong khi anh đi, em sẽ hóa thành một tảng đá đỏ giữa cánh đồng, để chờ đợi anh.”
Roland ra đi, trong khi cô gái ngồi lại giữa đồng hoang, tâm hồn sung sướng nhưng không ngừng lo lắng. Thời gian trôi qua, Roland về nhà nhưng bị bùa mê làm quên mất người yêu.
Cô gái, đợi mãi không thấy người, chuyển mình thành bông hoa và thầm nghĩ:
“Vẫn có hy vọng ai đó sẽ tìm được mình.”
Một ngày đẹp trời, một chàng trai chăn cừu đã dừng lại và ngắm nhìn vẻ đẹp của bông hoa. Chàng hái hoa mang về, và từ đó trong căn nhà của chàng, mọi thứ chẳng bao giờ ngừng biến đổi. Sáng sớm, mọi công việc tự động được hoàn thành, nhưng chàng chẳng biết lý do.
Chàng trai, phấn khích nhưng cũng sợ hãi, đã tới hỏi bà lão thông thái:
“Bà ơi, xin hãy cho tôi biết điều kỳ diệu nào đang diễn ra trong nhà tôi!”
Bà lão mỉm cười:
“Đó chính là phép thuật. Nếu muốn mọi thứ trở lại đúng như trước, hãy chú ý vào buổi sáng, và dùng khăn trắng phủ lên mọi thứ.”
Hôm sau, chàng đã chuẩn bị sẵn sàng. Khi lần đầu tiên thấy bông hoa, chàng nhanh nhẹn phủ khăn trắng lên cô gái xinh đẹp hiện ra trước mắt. Nhận ra cô chính là người đã chăm sóc cho mình, cô đã kể lại câu chuyện của mình và tình yêu với Roland.
“Nhưng em không thể lấy anh,” cô nói. “Tình yêu em với Roland vẫn còn trong tim.”
Khi tin tức Roland sắp cưới vợ lan truyền, cô gái cảm thấy trái tim như vỡ từng mảnh. Tuy không muốn, nhưng cô cũng tham gia cùng bạn bè đến lễ cưới. Khi tới lượt mình cất lên giọng hát, cô chút chút lùi lại.
Nhưng khi giọng nói quen thuộc vang lên, Roland bỗng đứng dậy, thốt lên:
“Đây chính là giọng hát của người yêu tôi!”
Tất cả ký ức quay về, và tình yêu đích thực đã chiến thắng. Vốn dĩ, mụ phù thủy không thể nào ngăn trở được tình yêu chân thành này, và lễ cưới đã diễn ra trong niềm hạnh phúc vĩnh cửu của cả hai. Như vậy, câu chuyện không chỉ là một cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác, mà còn là bài học về tình yêu, sự trung thành và sức mạnh của hy vọng.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com