Ngày xửa ngày xưa, trong một vùng đất xa xôi, có một vương quốc nhỏ bé nhưng xinh đẹp, nơi mà những cánh đồng xanh mướt trải dài như những tấm thảm ngọc bích. Giữa lòng vương quốc ấy, có một cánh rừng bí ẩn, nơi ẩn chứa nhiều điều kỳ diệu và những câu chuyện chưa được kể. Trong cánh rừng đó, có một loài hoa hồng đặc biệt có màu xanh thẫm như bầu trời đêm; người dân nơi đây gọi đó là hoa hồng xanh.
Các bà mẹ thường kể cho trẻ nhỏ nghe về truyền thuyết của hoa hồng xanh. Họ bảo rằng, hoa hồng xanh chỉ nở vào ban đêm và chỉ những ai thật sự tinh khiết, thuần khiết mới có thể ngắm nhìn nó trong ánh sáng huyền bí của trăng.
Ở bên cạnh cánh rừng ấy, có một cô gái tên là Linh. Linh là một cô gái hiền lành, với đôi mắt to tròn như bầu trời trong trẻo và làn da trắng như tuyết. Cô sống cùng cha mẹ trong một ngôi nhà nhỏ, nơi mà ánh sáng mặt trời chiếu rọi qua những ô cửa sổ bằng gỗ. Linh yêu thích thiên nhiên và thường xuyên lang thang trong vườn nhà, nơi cô trồng rất nhiều loại hoa. Nhưng trong lòng cô, hoa hồng xanh vẫn luôn mang một sức hút mãnh liệt, là điều duy nhất mà Linh ấp ủ ước mơ một lần được chiêm ngưỡng.
Một đêm trăng sáng, Linh quyết định sẽ vào rừng để tìm hoa hồng xanh. Cô nhẹ nhàng đội một chiếc mũ rộng và mang theo chiếc đèn lồng nhỏ để không bị lạc. Trời tối mịt nhưng ánh trăng soi sáng con đường, tạo thành những bóng cây đổ dài như môi trường huyền bí. Linh đi qua những hàng cây cao lớn, nghe tiếng gió rì rào như thì thầm, và tiếng chim muông cất cao trên chạc cây.
Cô dừng lại bên một dòng suối trong veo, nơi mà nước chảy róc rách như giai điệu hòa quyện của đất trời. Linh quỳ xuống, khẽ hớp vài giọt nước mắt của thiên nhiên vào đôi bàn tay trắng muốt của mình.
“Tôi sẽ tìm được hoa hồng xanh,” Linh thì thầm với lòng tự nhủ.
Cuối cùng, sau một quãng đường dài, Linh đã đến được một khoảng đất trống nơi những bông hoa hồng xanh đang nở rực rỡ dưới ánh trăng. Cái đẹp của chúng như tỏa sáng rực rỡ, khiến thật khó mà tin rằng có một điều kỳ diệu như vậy tồn tại. Thoạt nhìn, Linh cảm thấy lòng mình rung động mãnh liệt, như thể cô đã tìm thấy điều gì đó quý giá hơn cả giấc mơ của mình.
Ngay lúc ấy, cô nghe thấy tiếng nói phát ra từ hoa hồng xanh.
“Chào cô gái! Tại sao em lại tìm đến chúng tôi?”
Tim Linh đập loạn. Cô vô cùng ngạc nhiên nhưng lại không thể ngăn lời nói của mình.
“Tôi mong ước được thấy hoa hồng xanh, vì nghe rằng chúng mang lại điều kỳ diệu cho những trái tim thuần khiết.”
“Hoa hồng xanh đại diện cho tình yêu và lòng dũng cảm. Em phải học cách yêu bản thân và người khác trước khi em muốn nhận lấy điều đó.”
Câu nói của hoa vang vọng trong lòng Linh như những giai điệu êm dịu, thấm sâu vào tâm hồn cô. Cô nhận ra rằng để có được điều kỳ diệu này, cô cần phải mở lòng, yêu thương không chỉ hoa mà còn cả những người xung quanh.
Từ đó, Linh quyết định sẽ sống tốt hơn, chăm sóc cha mẹ, và giúp đỡ những người hàng xóm khó khăn. Cô không chỉ yêu hoa, mà cũng yêu cuộc sống đầy màu sắc và tình người.
Vào một đêm trăng khác, Linh quay lại cánh rừng, nhưng lần này không phải để tìm kiếm hoa hồng xanh mà là để chia sẻ tình yêu với mọi người trong cộng đồng. Và rồi, không ai biết, vào những đêm trăng sáng, hoa hồng xanh nở rộ khắp nơi, như ghi nhận cho trái tim nhân ái của Linh.
Truyền thuyết về hoa hồng xanh không chỉ là một câu chuyện về một loài hoa kỳ diệu, mà còn là bài học về tình yêu và lòng nhân ái. Bất cứ ai gan dạ và yêu thương sẽ có thể khám phá những điều kỳ diệu mà cuộc sống mang lại.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com