Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa thung lũng xanh tươi, có một cặp vợ chồng nông dân hiền lành. Mỗi ngày, họ dậy sớm, ra đồng làm thuê để kiếm sống. Họ trồng đủ loại cây cối, từ lúa mì đến cà tím, nhưng điều khiến ngôi làng này nổi bật nhất chính là cây cà và cây kê. Hàng năm, khi mùa thu hoạch đến, khung cảnh đồng quê rực rỡ ánh màu vàng của lúa chín, màu xanh của cây cà nở hoa và những bông kê lung linh trong gió.
Người dân trong làng thường hay nói đùa rằng, cuộc sống của họ vẫn luôn giống như “con cà con kê” — một câu ví von mà không ai thực sự hiểu rõ nghĩa của nó. Nhân vật chính của câu chuyện, cô Thảo, là một cô gái trẻ với trái tim rộng mở. Cô thích nhặt những điều thú vị từ cuộc sống của mình và đem chia sẻ với bạn bè. Cô luôn mày mò săn tìm ý nghĩa triết lý sống qua mọi thứ xung quanh.
Một ngày nọ, khi cô Thảo đang làm việc trên ruộng cà, ngắm nhìn từng nhành cây trong gió, cô bỗng nhớ lại những gì bà ngoại đã chia sẻ với cô hồi nhỏ.
“Con ơi, có một câu thành ngữ của ông bà ta là ‘con cà con kê’. Không phải chỉ đơn giản là nói về gà đâu, mà là về cuộc sống đầy vòng vo, lặp lại.” Bà ngoại đã nói với ánh mắt sâu lắng.
“Nhưng ý nghĩa sâu sắc nằm ở chỗ nào ạ?” cô Thảo hỏi, gõ nhẹ vào cánh tay bà.
Bà mỉm cười, “Mỗi khi làm việc, con sẽ thấy cây cà sẽ không bao giờ thiếu mầm, cũng như cây kê sẽ không bao giờ cạn kiệt sức sống. Cuộc sống đôi khi lặp đi lặp lại, nhưng chính trong những lần lặp lại ấy, chúng ta học hỏi và trưởng thành hơn.”
Giờ đây, khi cúi xuống hái từng quả cà chín, Thảo bỗng thấy mình đã hiểu bài học từ bà ngoại. Cô nghĩ, đôi khi, những vòng quay của cuộc đời khiến mọi thứ dường như giống nhau, nhưng lại mang đến cho ta những kinh nghiệm quý giá.
“Ừm, mình có thể tìm ra những điều mới mẻ từ những bài học cũ.” Cô lầm bầm, nắm chặt những trái cà và mảnh đất dưới chân, nơi có cây kê đang vươn mình lên.
Vào một buổi chiều, bên ánh nắng đỏ rực, cô cùng các bạn của mình gửi gắm tiếng cười vui vẻ bên bờ sông. Khi họ cùng nhau hát những bài hát về mùa màng và đợi nhau đồng lòng để thu hoạch cà, ánh mắt họ sáng lấp lánh và tràn đầy tình bạn.
“Có gì hay ho không, Thảo?” Một người bạn tên Hoàng ngồi xuống bên cạnh cô, vẻ mặt đầy mong chờ.
“Mình phát hiện ra rằng, dù cuộc sống có đôi chút nhàm chán, thì vẫn có thể tìm thấy kho báu trong những điều giản dị. Như cây cà và cây kê, dù gì cũng không lúc nào ngừng lớn lên,” Thảo chia sẻ, giọng cô đầy nhiệt huyết.
Nụ cười rạng rỡ trên mặt những người bạn vừa sáng, vừa ấm áp. Họ cùng nhau bàn luận về việc làm thế nào để không chỉ trồng cây mà còn trồng cả những giấc mơ, những hy vọng cho tương lai.
Cuối cùng, câu chuyện “con cà con kê” không chỉ là một triết lý về vòng lặp của cuộc sống mà còn là một lời nhắc nhở rằng qua từng lần lặp lại ấy, chúng ta có khả năng khám phá ra những giá trị đẹp đẽ trong cuộc sống, rút ra những bài học quan trọng, không ngừng trưởng thành và xây dựng cho mình một tương lai tốt đẹp hơn. Thời gian có thể trôi qua, nhưng những ký ức và bài học ấy sẽ mãi mãi sống trong lòng mỗi người.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.