Một buổi sáng diệu kỳ của mùa hè, ánh nắng vàng dịu dàng phủ lên từng tán lá xanh rì, một chú thợ may cần mẫn ngồi bên cửa sổ, khuôn mặt hiền hòa và đắm chìm trong công việc. Hơn cả việc khâu vá, chú đang thỏa sức sáng tạo những bộ quần áo xinh đẹp. Chợt, tiếng rao hàng của một bà nông dân vang lên giữa không gian tĩnh lặng:
– Có ai mua mứt ngon không đây! Mứt ngon tươi mát đây!
Nghe thấy tiếng rao khơi gợi vị giác, chú thợ may không kiềm được, thò đầu ra cửa sổ với một nụ cười rạng rỡ và nói:
– Bà ơi, lại đây, tôi rất muốn mua mứt của bà!
Bà nông dân, với gương mặt phúc hậu và cơ thể gầy guộc, hăm hở đáp ứng việc gọi mời của chú. Bà trèo ba bậc thang lên chỗ chú đang ngồi, mở chiếc thúng to ra, bên trong có rất nhiều bình mứt đủ màu sắc và hương vị. Chú chăm chú quan sát từng bình, cho đến khi một mùi hương ngọt ngào làm chú cảm thấy cồn cào trong dạ dày.
– Mứt này quý giá thật! Bà cân cho tôi vài hào đi, hoặc nửa lạng cũng được.
Bà hàng nông dân mặc cả một hồi lâu, cuối cùng cũng đi. Tuy nhiên, trong lòng bà khá tức giận vì không tìm thấy một vị khách nào như chú thợ may.
Chú thợ may vui mừng gọi to:
– Ôi Chúa ơi, với mứt này, sức lực của tôi sẽ dẻo dai hơn bao giờ hết!
Thế rồi, chú mở tủ, lấy một ổ bánh mì, cắt miếng dài và phết mứt. Chú vui vẻ nghĩ rằng ngày hôm đó chắc chắn sẽ có nhiều điều thú vị hơn. Nhưng rồi, mùi mứt thơm đã hấp dẫn cả bầy ruồi cuối phòng, chúng ùn ùn kéo đến làm chú bực mình.
– Này các bạn ruồi, ai mời các cậu tới đây thế?
Chú thợ may cố gắng đuổi chúng đi, nhưng bầy ruồi phớt lờ lời chú nói. Chú bực bội, cầm một tấm vải, quật loạn xạ trong lúc vừa mắng chửi:
– Đợi đó, tôi sẽ cho các cậu biết tay!
Chú đập một hồi, ngạc nhiên khi thấy có đến bảy con ruồi nằm chết tươi trên bàn. Chú tự mãn, cảm thấy mình rất dũng cảm và quyết định phải khoe khoang sự anh hùng của mình ra khắp nơi.
– Tôi phải làm cho cả vùng biết đến chiến tích này!
Chú thợ may nhanh chóng may một cái thắt lưng, thêu lên đó dòng chữ “Một đòn chết bảy”.
– Chắc chắn tôi sẽ làm cho cả thế giới biết đến chiến công của mình!
Chú cảm thấy rạo rực trong lòng, quyết định lên đường phiêu lưu, bởi ở lại cửa hàng may mắn này thật sự quá chán ngán. Trước khi đi, chú lục tung nhà cửa, tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể mang theo. Cuối cùng, chú chỉ tìm được một miếng pho mát đã hỏng và một con chim mắc kẹt trong bụi rậm. Nhét hết vào túi, chú lên đường với lòng đầy khí phách.
Chú đi nhanh như một cơn gió, không biết mệt mỏi. Đến một ngọn núi cao, chú gặp một gã khổng lồ ngồi khoanh tay, sắc mặt thản nhiên như không có gì xảy ra. Chú thợ may, không ngần ngại, tiến đến gần:
– Chào bạn, bạn ngắm nhìn bầu trời bao la đó à? Tôi cũng đang lên đường để khám phá thế giới. Bạn có muốn đồng hành không?
Gã khổng lồ nhìn chú với ánh mắt khinh bỉ và thô lỗ nói:
– Hahaha, đồ bé nhỏ!
Chú thợ may không chấp nhận lời xúc phạm, đáp lại bằng giọng dứt khoát:
– Tại sao lại nói vậy?
Chú cởi áo ra, chỉ vào chiếc thắt lưng với dòng chữ lớn:
– Bạn hãy đọc đây, bạn sẽ hiểu tôi không phải kẻ vô danh.
Gã khổng lồ thấy chữ “Một đòn chết bảy”, bỗng dưng có chút nể phục vì nghĩ chú có sức mạnh đặc biệt. Tuy vậy, nó vẫn muốn thử sức chú. Nó cầm một viên đá lớn bóp nát như bóp viên sỏi và nói:
– Nếu bạn thật sự mạnh mẽ, hãy thử bóp như tôi nào.
Chú thợ may cười khẩy đáp:
– Chỉ có vậy thôi sao? Trẻ con thật!
Chú trích từ túi miếng pho mát, bóp mạnh và nước chảy ròng ròng. Gã khổng lồ sững sờ không biết nên nói gì. Sau đó, gã nhặt một viên đá khác, ném theo hướng trời cao và nói:
– Hãy thử ném như mình xem!
Chú thợ may thản nhiên nhìn, nói:
– Khá lắm, nhưng viên đá của bạn sẽ rơi xuống đất. Còn tôi ném một viên, không rơi đâu!
Nói xong, chú lấy con chim từ túi ra, thả lên không. Chim bay lên cao và tít mất hút trời xanh. Chú nhìn gã khổng lồ và hỏi:
– Thế nào, bạn thấy trò này thế nào?
Gã khổng lồ thất vọng thừa nhận:
– Cậu ném được đó, nhưng có dám thử sức mang nặng không?
Gã dẫn chú đến một cây sồi lớn đã ngã, nói:
– Nếu cậu thật sự mạnh, hãy giúp tớ khiêng cây này về.
Chú thợ may hiểu ý, đáp:
– Rất tốt! Cậu hãy vác thân cây, còn tôi sẽ khiêng cành và lá, nặng hơn nhiều đấy!
Gã khổng lồ khệnh khạng vác thân cây trên vai trong khi chú thợ may leo lên một nhánh cây, hưởng thụ cảm giác dễ chịu. Sau một thời gian, gã khổng lồ mệt mỏi và than thở:
– Cẩn thận nhé, tôi không thể chịu nổi nữa đâu.
Chú thợ may nhanh nhẹn nhảy xuống và ôm chặt thân cây, cười nói:
– Cậu chỉ to xác mà không có sức, ôm một cái cây mà cũng làm không xong!
Họ tiếp tục đi tới một cây anh đào nở rộ, gã khổng lồ mạnh bạo níu lấy cành, định hái quả chín cho chú. Nhưng không ngờ, cả thân cây bật lên rất mạnh, chú bị văng ra xa. Gã khổng lồ nhìn, trố mắt ngạc nhiên:
– Sao vậy? Cậu không đủ sức giữ cành à?
Chú thợ may cười đáp:
– Tôi khỏe thì đã đành, mà sao cậu thật thà lại muốn làm trò ấy. Tôi vừa thấy bọn thợ săn đứng bên dưới, nếu không nhảy ra, biết đâu bị chúng bắn trúng!
Gã khổng lồ không tin, quyết thử thực lực của mình nhưng kết quả là bị mắc kẹt giữa cành cây.
Thật khéo, nhờ sự khéo léo của bản thân và trí thông minh, chú thợ may đã lừa dẫn gã khổng lồ vào cuộc phiêu lưu kỳ thú kẻ thù. Cuối cùng, cả hai cùng vào một hang lớn, nơi có những gã khổng lồ khác đang ngồi bên bếp lửa, một trong số đó đang cầm xương cừu thui ngon lành.
Gã khổng lồ giới thiệu chú thợ may với những người kia như một ngôi sao mới đến thăm. Chú, đứng giữa không gian ấm cúng, cảm thấy như mình đã tìm được một nơi ở tuyệt vời hơn nhiều so với hiệu may.
Tuy nhiên, một đêm khuya, gã khổng lồ đã không để chú thợ may sống yên. Trong lúc những người khổng lồ khác mải m будете ăn thịt cừu, chú cảm nhận có sự rình rập. Khi đêm xuống, gã khổng lồ đã thản nhiên nghĩ chú đã ngủ say, liền ra tay hủy diệt mạng sống của chú thợ may.
Nhưng điều khủng khiếp đã không xảy ra. Chú thợ may may mắn đã tỉnh dậy trước khi cuộc tấn công xảy ra. Và khi bọn khổng lồ bước vào rừng, thật bất ngờ khi thấy chú vẫn đứng đó, hỏa tâm như cũ. Bọn họ hoảng loạn, nghĩ rằng chú thợ may siêu phàm, vội vàng rút lui như ma đuổi.
Chú thợ may đã tiếp tục cuộc hành trình của mình, khi lòng tự hào dâng tràn. Chú khám phá khu vườn rực rỡ của cung điện, nơi có những cây hoa đẹp đến mức không thể diễn tả. Chú nằm xổm bên cỏ, một giấc mơ bình yên trong ánh mặt trời, mà không hề hay biết có nhiều người qua lại quan sát.
Một số đề nghị với nhau rằng:
– Sao lại có một dũng sĩ như vậy xuất hiện ở đây! Chắc chắc có điều gì nguy hiểm sắp đến!
Họ liền băng bó tường, vía vào triều đình, tâu lên vua về sự xuất hiện của chú thợ may. Vua, với sự lo lắng tột độ, quyết định phải giữ chú lại bên mình, dù cho có phải hy sinh đám quản lý thân cận.
Khi chú thợ may tỉnh dậy và được đích thân vua gọi vào triều đình, chú đã không do dự mà nói thẳng:
– Tôi sẽ chiến đấu cho vương quốc này!
Triều đình đón chào chú hết sức trọng thể, nhưng rất nhanh các dũng sĩ quanh cảm thấy ghen tỵ, hoang mang về sức mạnh đầy bí hiểm của chú. Họ bàn với nhau quyết định không thể ở cùng với một người có thể đánh một đòn chết bảy như chú thợ may.
Họ còn tìm cách tâu với vua rằng:
– Thưa bệ hạ, không thể ở bên cạnh người có sức mạnh như thế.
Vua nghe thấy, lo lắng. Ông thấy tất cả tướng lĩnh và thần dân đều sợ chú. Ông lén nghĩ rằng, có thể nếu chặn bỏ được người này thì sẽ tốt hơn. Một kế sách được thuyết phục theo kiểu vương giả đã ra đời, vua bảo chú:
– Nếu cậu quả là một dũng sĩ, hãy chứng minh bằng việc diệt trừ hai tên khổng lồ đang hoành hành, nếu không, hãy rời xa nơi này.
Mắt chú thợ may chợt ánh sáng:
– Không có vấn đề gì. Hai tên khổng lồ hèn yếu đấy không đáng để tôi sợ.
Sau khi chuẩn bị, chú thợ may dẫn theo một trăm kỵ sĩ đi theo. Khi vào khu rừng, chú yêu cầu mọi người đợi ở ngoài, còn một mình lo liệu việc này.
Chú dẫn đường vào trong rừng xanh tươi, nơi những cây cao vút và không khí thanh sạch dễ chịu. Thời gian trôi, chú tìm được hai gã khổng lồ đang ngủ say dưới bóng cây, tiếng ngáy của họ vang vọng khắp nơi. Chú thợ may nhanh nhẹn làm công việc của mình, nhặt đầy hai túi đá và trèo lên cành cây.
Chú ném đá vào người một gã khổng lồ, ngay lập tức gã ngước mắt lên:
– Cậu đang làm gì vậy?
Gã nhìn người bạn bên cạnh và không hiểu chuyện gì đã diễn ra. Nhận thấy không có gì nên gã lại ngủ tiếp.
Chú lại tiếp tục ném vào tên còn lại, làm cho cả hai bọn họ bắt đầu cãi vã và nổi giận. Cuộc chiến giữa họ đã bắt đầu, họ gây gổ và không kiểm soát nổi bản thân đã dẫn đến cái chết của cả hai.
Chú thợ may từ trên cây nhảy xuống, thở phào, tự mãn nhìn hai tên khổng lồ nằm bất động:
– Thật may, mũi tên của tôi không hạ được mình!
Chú nhấc kiếm và chém vào hai gã khổng lồ rồi trở về cùng các kỵ sĩ. Khắp nơi ở rừng cây xung quanh, gió rì rào như đang ca ngợi chiến công của chú. Họ đưa chú trở về tư dinh, nhưng vua quyết định không gắn bó với chú lâu, ông tiếp tục bày ra thách thức phức tạp hơn.
– Nếu cậu muốn được gả con gái ta, hãy đi bắt một con kỳ lân hung ác đang phá hoại rừng.
Chú thợ may cười tự tin, thả nhiên nói:
– Hai tên khổng lồ không làm gì được tôi, lẽ nào một con kỳ lân lại khiến tôi sợ hãi!
Chú vội vàng chuẩn bị dây thừng và rìu, rồi một mình vào rừng. Không lâu sau, chú đã nghe thấy tiếng bước chân của kỳ lân. Được tích lũy sức mạnh, chú liên tiếp né tránh cho đến khi con vật lao về phía chú.
– Dừng lại! Tại sao phải vội vàng như vậy?
Chú nép mình sau gốc cây, đợi cho con kỳ lân húc vào thì mới nhảy ra, dễ dàng bắt nó trong lòng bàn tay.
Khi mọi việc hoàn thành, đã dẫn con kỳ lân trở về, nhưng vua lại một lần nữa không giữ lời hứa. “Còn một nhiệm vụ nữa, một con lợn rừng cũng đang phá hoại khắp nơi trong rừng, hãy bắt nó về cho ta!”
Chú thợ may không nhụt chí. Để chứng minh bản lĩnh của mình, chú biết rằng phải hành động nhanh chóng. Chú không cần thợ săn đi theo. Mắt nảy lửa, hướng về nơi tìm lợn. Khi nhìn thấy, gã thợ may nghe thấy tiếng gầm gừ từ phía xa, thù hằn trong người.
Chú chạy vào nhà thờ gần đó, nhanh chóng cho lợn chạy thẳng vào trong, tiếp đó đóng sập cửa. Khi bọn thợ săn đến nơi, tất cả đều được cập nhật tình hình một cách tỉ mỉ.
Vua đành phải giữ lời hứa, gả con gái cho chàng thợ may, chia cho một nửa vương quốc. Nhưng nếu vua biết sự thật mình không phải là một dũng sĩ, điều khác biệt sẽ xảy ra.
Lễ cưới được tổ chức lớn, nhưng theo chiều hướng lặng lẽ, chú thợ may vững chức vị vua. Một ngày nọ, hoàng hậu ngồi nghe chú lúc mơ màng tức giận vì chú đang nói về việc may vá.
Hoàng hậu đã về gặp cha để xin vua giúp đỡ cho cuộc sống anh phó may này. Vua đã an ủi rằng sẽ có một giải pháp đảm bảo.
– Đêm này, hãy để cửa mở, quân lính sẽ đứng đã chờ, khi vị vua ngủ say thì trói lại và đưa đi.
Nhưng đêm đó, chú thợ may đã nghe thấy kế hoạch và quyết định chặn lại ngay.
Khi hoàng hậu nghĩ chú đã ngủ rồi, thì mở cửa để trở lại nằm, chú đã giả trang ngủ và hét lớn lên:
– Nghe này, làm ngay giúp tôi cái áo này, vá cái quần kia, nếu không tôi sẽ có ngay biện pháp tức thì.
Chú liên tục nhắc lại về những chiến công của mình đã chinh phục hai gã khổng lồ, săn được kỳ lân và nhốt con lợn rừng.
Khi những người lính nghe thấy đã sợ hãi chạy trốn. Chú thợ may đã giữ được giang sơn và hạnh phúc bên hoàng hậu suốt cuộc đời của mình.
Và từ đó, bài học về sự tự tin, kiên trì và lòng dũng cảm vẫn mãi được ghi nhớ trong lòng mọi người.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.