Ngày xửa ngày xưa, trong một vùng đất xa xôi, nơi mà ánh sáng mặt trời hòa quyện cùng tiếng chim hót và những bông hoa đủ màu sắc nở rộ, có một đôi vợ chồng sống bên bờ một con suối trong xanh như ngọc. Họ sống giản dị, nhưng ngập tràn tình yêu thương và hạnh phúc. Mỗi sáng, những tia nắng đầu tiên rực rỡ soi rọi vào mái nhà nhỏ của họ, mang đến hơi ấm và sự tươi vui.
Người chồng tên là Minh, còn người vợ là Mai. Họ có một ước mơ vĩ đại là tạo ra những ngày tuyệt đẹp cho các em bé trong làng. “Em yêu,” Minh nói trong khi thao thức ngắm nhìn bầu trời sáng trong, “Mình hãy cùng nhau mang lại niềm vui cho cả thế gian bằng những ngày kéo dài vô tận, nơi mọi người có thể vui chơi, nghỉ ngơi mà không phải lăn tăn về thời gian.”
Mai gật đầu, ánh mắt lấp lánh ước mơ. Cô trả lời: “Vâng, nhưng cũng cần có những khoảnh khắc để suy tư, để nghỉ ngơi nữa, anh ạ.” Thế là, họ quyết định cầu nguyện với thần thánh trong một buổi tối đầy trăng. Họ mong ước sẽ có một ngày dài hơn, một đêm ngắn hơn, để mọi người luôn vui vẻ và tràn đầy sức sống.
Thần linh nghe thấy lời cầu nguyện của họ, liền hiện lên giữa bầu trời rực rỡ ánh trăng và nói: “Ta sẽ ban cho các ngươi điều ước này nhưng cũng xin nhớ, hài hòa là điều tối quan trọng. Ngày quá dài sẽ khiến mọi người mệt mỏi, và đêm quá ngắn sẽ khiến sự bình yên bị gãy đổ.” Minh và Mai hứa sẽ ghi nhớ lời dạy của thần thánh, nhưng trong lòng họ chỉ có một khát khao mãnh liệt.
Ngày đầu tiên trôi qua, ánh sáng mặt trời kéo dài đến tận chân trời, khiến cho mọi người trong làng cùng nhau vui chơi, cười đùa. “Hãy cùng nhau hát và nhảy múa dưới ánh nắng rực rỡ này!” Mai hô to, và cả làng đã cùng hòa vang trong những khúc ca tươi vui. Nhưng khi đêm xuống, các ngôi sao lấp lánh trong bầu trời đầy sắc màu, thì mọi người không nhận ra rằng mình đã mệt mỏi, và buồn ngủ bắt đầu len lỏi vào tâm hồn.
Người dân trong làng cứ chơi mãi, quên đi thời gian, cho đến khi cảm giác mệt mỏi chợt ập đến, họ mới nhận ra rằng đêm đã trở nên ngắn ngủi tự bao giờ. Họ trằn trọc giữa những giấc mơ chưa kịp hoàn thành, sợ hãi trước ánh sáng ban ngày mà không thể nghỉ ngơi trọn vẹn.
Những ngày qua đi, mọi người trong làng dần trở nên uể oải, cuộc sống trở nên khắc nghiệt, mọi sắc màu dường như phai nhạt dần. “Chúng ta cần thời gian để hồi phục,” một người bạn của Minh lên tiếng trong ánh mắt lo lắng. Minh và Mai nhận ra rằng sự thúc ép không ngừng nghỉ đã khiến cho mọi người tách xa nhau, mệt mỏi vì không còn thời gian dành cho sự bình yên của tâm hồn họ.
Cuối cùng, cả hai quyết định tìm đến thần thánh để kêu cứu. Họ quỳ xuống trong ánh trăng, nước mắt lăn dài trên gương mặt và nói: “Chúng con sai rồi! Chúng con đã quên mất rằng cuộc sống không chỉ cần ánh sáng mà còn cần bóng tối để hồi phục và nuôi dưỡng ước mơ.”
Thần linh mỉm cười, xoa đầu đôi vợ chồng, và nói:
“Ta sẽ giúp các ngươi. Hãy ghi nhớ, trong cuộc sống, cần có sự cân bằng. Ngày và đêm là hai mặt của cuộc sống, và chỉ khi chúng hòa hợp với nhau, mọi thứ mới trở nên hoàn hảo.”
Từ đó trở đi, ngày và đêm đã trở lại đúng nhịp điệu tự nhiên. Ánh sáng ban mai ấm áp lại đưa mọi người vào thế giới của vận hội mới, và khi đêm buông xuống, mọi người có đủ thời gian để nghỉ ngơi, thư giãn và chiêm nghiệm về những điều đẹp đẽ trong cuộc sống.
Và như thế, tình yêu, sự kết nối và sự tôn trọng đối với từng khoảnh khắc trong cuộc sống dần dần trở thành bài học quý báu cho dân làng. Họ đã hiểu rằng, một ngày không chỉ để hưởng thụ mà còn để cảm nhận, và một đêm không chỉ đơn thuần là tối tăm mà còn là khoảng trời để hồi phục.
Bài học này trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của họ, và câu chuyện về ngày và đêm từ đó vẫn còn sống mãi trong tâm hồn của những thế hệ sau. Sự tích không chỉ truyền tải một thông điệp ngắn gọn, mà nó đã trở thành kim chỉ nam cho những ai luôn biết trân trọng từng giây phút trong cuộc sống này.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com