Vào một ngày hè oi bức, dưới những tán lá hành xanh rợp bóng, ve sầu nằm dài trên một cành cây, đôi chân mảnh khảnh duỗi thẳng, tận hưởng ánh nắng vàng ấm áp đang tỏa ra trên bầu trời. Thỉnh thoảng, nó lại nhấm nháp một giọt mật ong ngọt ngào từ những bông hoa gần đó, hai mắt lim dim như đang mơ giữa không gian thiên nhiên thoáng đãng, hùng vĩ. Nhưng giữa lúc nó đang chìm đắm trong không khí thư giãn thì chợt thấy kiến, với thân hình nhỏ bé nhưng mạnh mẽ, đang vật lộn với một hạt gạo khổng lồ so với kích thước của mình. Mồ hôi rơi đều trên chiếc áo đen rách rưới của kiến, gương mặt nó nhăn nhó dưới sức nặng của thức ăn ấy.
Ve sầu không nhịn được, bèn lên tiếng:
“Ôi, bác Kiến ơi, giữa cái nắng như thiêu như đốt này mà sao bác không nghỉ ngơi một chút cho đỡ mệt? Thật là khổ sở khi phải làm việc như vậy.”
Nghe thấy giọng nói, kiến ngẩng đầu lên, lấy một cái càng quẹt ngang lau đi giọt mồ hôi trên trán rồi đáp:
“Chao ôi, bác Ve! Tôi cũng rất muốn nghỉ ngơi mà. Nhưng mùa đông đang đến gần rồi. Nếu không kịp thu hoạch lương thực, cả nhà tôi sẽ chẳng biết sống ra sao.”
Ve sầu cười lớn:
“Ha ha, bác Kiến ơi! Sao bác lo xa quá vậy? Bây giờ mới là giữa hè, còn mùa thu nữa mới đến đông cơ mà. Thôi, đến đây mà nếm thử giọt mật ong tuyệt hảo này của tôi, nó quý giá lắm đấy!”
“Cảm ơn bác, nhưng mấy thứ đó không hợp với tôi đâu,” Kiến trả lời với nụ cười nhò nhỏ, “Mà thôi, tôi phải đi tiếp đây, đừng để trễ.”
Ve sầu chép miệng, thở dài thật sâu, lòng thầm nghĩ: bác Kiến này thật là lẩn thẩn, mùa hè lẽ nào không biết vui chơi hay sao? Sống cực khổ như vậy thì có ý nghĩa gì chứ.
Rồi nó lại nằm dài ra, nhắm nghiền mắt, tận hưởng những tia nắng vàng ấm áp. Thời gian trôi qua thật nhanh, mùa hè nhường chỗ cho những chiếc lá vàng trong vòng tay mùa thu, rồi đông lại lặng lẽ đến.
Bỗng chốc, ánh nắng ấm áp của mùa hè bị thay thế bởi những cơn gió lạnh lẽo của mùa đông. Tuyết bắt đầu rơi, phủ trắng mọi ngóc ngách của khu rừng. Ve sầu, giờ đây với bộ dạng tiều tụy, run rẩy từng cơn vì cái lạnh cắt da, nỗi đói cồn cào trong dạ dày nó.
“Ôi, đói quá đi! Giá như bây giờ có chút gì để ăn…” Ve lẩm bẩm, cố sưởi ấm những bàn tay lạnh buốt của mình.
Nhìn quanh, ve sầu bất chợt bị hút mắt bởi ánh sáng ấm áp phát ra từ một ngôi nhà nhỏ bên đường. Tò mò, ve lại gần và nhìn qua khe cửa. Nó nhận ra ngay gương mặt quen thuộc: Kiến.
Trong căn nhà ấm cúng, cả gia đình kiến đang quây quần bên bếp lửa đỏ rực, những món ăn nóng hổi và dồi dào đặt đầy trên bàn, khói nghi ngút tỏa ra, tạo nên một khung cảnh ấm áp và hạnh phúc.
Nhìn vào cảnh tượng này, ve sầu đột nhiên cảm thấy chạnh lòng, hối hận:
“Biết vậy mình đã sớm tích trữ lương thực từ mùa hè. Biết vậy mình đã không đánh đổi thức ăn với những giọt mật ong ngọt ngào ngu ngốc đó.”
Tuy nhiên, trên cõi đời này không có loại thuốc nào chữa được sự hối tiếc. Mặc cho những tiếng thở dài, những giọt nước mắt của ve sầu rơi xuống lòng đất đóng băng, thời gian vẫn trôi đi không thương tiếc.
Gió lạnh từng cơn vẫn lay động mọi thứ xung quanh, khiến cho những giọt nước mắt ấm áp của ve như bị đông cứng lại, hòa lẫn vào cái rét của muôn loài. Chính lúc này, ve sầu nhận ra rằng cuộc sống cần phải biết cân bằng giữa vui chơi và chuẩn bị cho tương lai, một bài học quý giá cho những ai đang sống trong sự lười biếng và nuông chiều bản thân.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.