Ngày xửa ngày xưa, tại một vùng quê nhỏ bé, có một cánh đồng xanh tươi bạt ngàn, nơi mà những cây lúa mạch nghiêng mình đung đưa trong gió như những làn sóng vàng óng ánh dưới ánh mặt trời. Cánh đồng này thuộc về một người nông dân hiền lành tên là Lý. Ông Lý là một người trồng lúa cần cù, luôn chăm sóc cho cây lúa mạch của mình với tất cả tâm huyết. Vào mùa gặt, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu sáng khắp nơi, tạo nên khung cảnh lung linh tuyệt đẹp.
Mỗi buổi sáng, tiếng chim hót líu lo và tiếng nước chảy róc rách từ con suối bên cạnh làm cho bầu không khí trở nên sống động hơn bao giờ hết. Ông Lý thường ra đồng từ rất sớm, chăm sóc cho từng bụi lúa mạch, nói chuyện với chúng như thể chúng là những người bạn thân thiết nhất của mình.
Một hôm, khi ông đang làm việc giữa cánh đồng xanh tươi, bỗng nhiên, ông thấy một mầm lúa mạch đang lớn lên một cách kỳ diệu. Không giống như những bụi lúa khác, mầm lúa này phát triển nhanh chóng và đột ngột trở thành một cây lúa mạch cao lớn với bông lúa nặng trĩu, tỏa ra một mùi thơm ngọt ngào. Ông Lý không ngừng ngạc nhiên, ông thì thầm với mình:
“Ôi, cây lúa mạch này thật phi thường! Nó sẽ cho tôi một mùa màng bội thu!”
Nhưng giữa lúc ông đang mải mê ngắm nhìn, một người khách lạ từ xa đi tới. Đó là một chàng trai tuấn tú, tên là Hải. Hải bước đến nói với ông Lý:
“Chào ông, vị nông dân tốt bụng! Tôi nhìn thấy cây lúa mạch của ông và cảm thấy nó thật đặc biệt. Tôi có thể giúp gì cho ông không?”
Ông Lý cười hiền hậu và trả lời:
“Tôi chỉ cần một người bạn đồng hành trong công việc nặng nhọc này. Cây lúa mạch này mang lại hy vọng cho tôi về một vụ mùa thắng lợi.”
Thế rồi, hai người đàn ông bắt đầu làm việc cùng nhau, họ cùng nhau gieo hạt, tưới nước và chăm sóc cho cây lúa mạch. Tình bạn giữa họ dần dần trở nên khăng khít, cả hai cùng chia sẻ những giấc mơ và mong muốn về cuộc sống tốt đẹp hơn.
Mỗi ngày trôi qua, cây lúa mạch lớn dần, những bông lúa đung đưa trong gió như vẫy gọi. Nhưng không lâu sau, một tin dữ ập đến. Một bầy chim đói đã đổ xô về cánh đồng, cướp đi những hạt lúa. Ông Lý và Hải nhìn cảnh tượng đó với nỗi buồn xót. Ông Lý cảm thấy tuyệt vọng:
“Tôi đã dành hết tâm huyết cho nó, giờ mọi thứ đã tan thành mây khói!”
Nhưng Hải, với tâm hồn kiên cường, động viên ông:
“Chúng ta không thể bỏ cuộc, ông ơi! Một vụ mùa không thành công không có nghĩa là chúng ta thất bại. Hãy luôn kiên nhẫn và ý chí!”
Dưới ánh sáng dịu dàng của mặt trời chiều, ông Lý và Hải cùng nhau ra sức bảo vệ những bông lúa, dùng lưới để che chắn. Họ không chỉ xem đó là trách nhiệm, mà là cơ hội để gắn bó hơn với nhau. Khó khăn chỉ làm cho tình bạn của họ thêm sâu sắc.
Cuối cùng, mùa gặt đến, bông lúa mạch trĩu nặng, vàng óng và thơm ngát. Ông Lý và Hải vui mừng gặt hái thành quả lao động của mình. Họ không chỉ thu hoạch lúa, mà còn thu hoạch được những kỷ niệm đẹp đẽ giữa trời đất bao la.
“Khi chúng ta cùng chung tay, mọi khó khăn đều có thể vượt qua,” ông Lý thốt lên trong niềm vui sướng.
Cuối cùng, với sự can đảm và tình bạn, họ đã không chỉ bảo vệ được vụ mùa, mà còn tìm ra bài học quý giá về sự đoàn kết và lòng kiên nhẫn. Họ đã xây dựng được một bên lúa mạch không chỉ nuôi sống cơ thể mà còn nuôi dưỡng tâm hồn. Thế là, trong những mùa nắng, mùa mưa, cánh đồng mạch vàng rực rỡ vẫn luôn là biểu tượng của tình bạn và lòng quyết tâm không bao giờ từ bỏ.
Và từ đó, câu chuyện của ông Lý và Hải trở thành một phần không thể thiếu trong lòng cư dân nơi đây, dạy cho họ bài học rằng khó khăn không thể làm mờ nhạt tình người và sức mạnh của tình bạn.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com