Ngày xửa ngày xưa, giữa một khu rừng xanh tươi mát, nơi những chiếc lá cây khẽ lay động dưới ánh nắng vàng rực rỡ, có một chú Kiến chăm chỉ và một Châu chấu lạc quan. Chú Kiến nhỏ bé, với bộ giáp cứng cáp màu nâu đất, thường xuyên bận rộn mang hạt giống về tổ, làm việc quần quật từ sáng cho đến chiều muộn. Mỗi khi những tia nắng cuối ngày chiếu xuyên qua những tán lá, Kiến lại tự nhủ:
“Phải chuẩn bị cho mùa đông, không thể lười biếng được!”
Ngược lại, Châu chấu với bộ cánh mỏng manh màu xanh, thích ngồi dưới tán cây lớn, ca hát và nhảy múa. Châu chấu luôn hân hoan, vui vẻ, thường gọi Kiến:
“Này Kiến ơi, sao bạn không cùng tôi nhảy múa và thưởng thức vẻ đẹp của mùa hè? Chả nhẽ bạn muốn suốt ngày chỉ lo làm việc?”
Kiến thở dài, ngừng tay, nhìn Châu chấu và đáp:
“Tôi hiểu bạn muốn vui chơi, nhưng có những điều quan trọng hơn. Mùa đông sẽ đến, chẳng ai có thể kiếm ăn được trong cái lạnh giá rét. Bạn hãy thử nghĩ mà xem!”
Châu chấu chỉ lắc đầu cười khúc khích. Mỗi ngày trôi qua, Kiến chăm chỉ tích trữ thức ăn trong tổ, còn Châu chấu thì tiếp tục reo vui giữa những sắc hoa khoe sắc rực rỡ.
Những ánh sáng mặt trời hiếm hoi của mùa hè dần dần biến mất, và một buổi sáng, không khí lạnh băng đã bao trùm khu rừng. Châu chấu ngồi một mình dưới cây, run rẩy vì cái lạnh. Nó nhớ lại những ngày tháng vui vẻ, nhưng giờ đây, nó cảm thấy đói meo, chẳng có gì để ăn.
Lao ra khỏi tổ, Kiến nhìn thấy Châu chấu đang co ro lại, vẻ mặt hốc hác. Kiến tiến lại gần và nói:
“Chau chấu, bạn không chuẩn bị cho mùa đông sao? Bạn cần tìm thức ăn để giữ ấm!”
Châu chấu trả lời với giọng mệt mỏi:
“Tôi đã quá tự phụ và không nghĩ đến tương lai. Bây giờ, tôi chỉ có thể cầu xin bạn giúp đỡ.”
Kiến nhìn Châu chấu với ánh mắt đầy cảm thông. Thoáng chốc, Kiến nhớ về những ngày tháng bạn mình say mê cuộc sống vui vẻ, nhưng lòng không khỏi thương xót cho tình cảnh của Châu chấu. Kiến quyết định:
“Đừng lo lắng, tôi sẽ chia sẻ với bạn một phần thức ăn mà tôi đã chuẩn bị.”
Châu chấu rơm rớm nước mắt, cảm kích vì tấm lòng nhân ái của Kiến:
“Cảm ơn bạn, Kiến. Tôi đã hiểu rằng cuộc sống không phải chỉ là những phút giây vui vẻ, mà còn cần có sự chuẩn bị cho tương lai.”
Qua mùa đông lạnh giá, Châu chấu đã học được bài học sâu sắc về sự chăm chỉ và kế hoạch cho tương lai. Từ đó, cả hai trở thành những người bạn thân thiết, cùng nhau chia sẻ việc làm và những khoảnh khắc vui vẻ trong cuộc sống.
Rừng xanh tươi lại trở về với những âm thanh ca hát, nhưng giờ đây, Châu chấu cũng không quên giúp đỡ Kiến trong những việc nặng nhọc. Nó đã biết trân trọng sức lao động và những gì mình có, để không bao giờ mắc phải sai lầm cũ.
Và từ đó, ở đó vẫn vang vọng những tiếng cười và tiếng nhạc du dương giữa núi rừng, cùng những câu chuyện về tình bạn và bài học không bao giờ quên.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com