Vào một buổi sáng tươi đẹp của mùa xuân, ánh nắng vàng ánh lên từng giọt sương đọng trên lá cỏ, chú gà con và vịt con cùng nhau dạo chơi trong khung cảnh ngập tràn sức sống của vườn cây. Những tán lá xanh mướt, những bông hoa đủ màu sắc đang khoe sắc thắm đã khiến cho không gian trở nên rộn ràng. Cả hai quyết định cùng nhau đi bắt những con sâu bọ hay côn trùng đang làm hại đến những loại cây quý giá trong vườn.
“Nhìn xem, mình bắt được một con sâu to!” chú gà con hân hoan khoe khoang, dùng chiếc mỏ nhọn của mình khéo léo lấy được những con sâu một cách dễ dàng.
Thế nhưng, vịt con lại có chiếc mỏ ngắn, không thể làm điều đó như gà con. Nó đứng bên cạnh, ánh mắt đầy ấm ức. “Tớ không bắt được sâu bọ, nhưng tớ có thể bơi giỏi!” vịt con tự hào nói, trong lòng vui mừng vì sắp được ra ao.
Ngay lúc ấy, một bác voi to lớn xuất hiện, sự hiện diện của bác làm cho cả khu vườn trở nên đặc biệt hơn. Bác voi với bộ lông màu xám, đôi tai lớn như miếng lá, đã dùng chiếc vòi dài của mình khều từ dưới bụi cỏ một con sâu lớn, rồi ân cần đưa cho vịt con.
“Cảm ơn bác voi!” cả hai bạn nhỏ đồng thanh nói, ánh mắt tràn đầy biết ơn và vui mừng.
Sau đó, gà con và vịt con quyết định rủ nhau ra ao tập bơi. Khi đến bờ ao, vịt con với đôi chân có màng bơi, lành nghề lướt trên mặt nước, cách bơi của nó thật điêu luyện. Nhưng bỗng nhiên, gà con, vì quá mải mê xem vịt bơi, đã không để ý và trượt chân rơi xuống nước lạnh. Nước ao trong xanh ngập đến cằm khiến gà con hoảng hốt và kêu lên: “Cứu với! Tớ bị ướt rồi!”.
Không do dự, bác voi lại hiện ra, đứng bên bờ ao với ánh mắt lo lắng. Bác nhẹ nhàng dùng vòi của mình cứu gà con, đưa nó lên bờ an toàn.
“Cảm ơn bác, bác voi!” gà con lắp bắp, còn vừa thở hổn hển vì cảm giác lạnh.
Bác voi cười nhẹ nhàng, rồi chậm rãi lấy vòi phun nước lên người hai bạn nhỏ, tạo ra những đợt sóng nước vui nhộn. Gà và vịt con chạy trốn, cười khúc khích, tiếng cười hòa cùng với âm thanh rì rào của lá cây trong gió. Những con ruồi trên lưng bác voi cũng hoảng hốt bay đi vì sợ hãi, chỉ để lại sau lưng là những tiếng cười vang vọng giữa không gian xanh tươi.
Bên cạnh những khoảnh khắc vui tươi, bác voi còn có một tài năng đặc biệt: bác thổi kèn acmônica. Âm thanh phát ra từ chiếc kèn của bác vang lên du dương như tiếng nhạc trời, cuốn hút cả gà con, vịt con, và cả những chú chim trên cao đang nghênghêng lắng nghe.
“Ôi, âm thanh tuyệt vời quá!” vịt con thì thầm, trong khi gà con vỗ cánh nhảy múa theo điệu nhạc. Các chú chim, bị mê hoặc bởi giai điệu, ngừng hót để thưởng thức những khúc nhạc diệu kỳ.
Ngày hôm đó, rộn ràng trong tiếng cười và những giai điệu yêu thương, gà con và vịt con đã cảm nhận sâu sắc hơn lòng tốt bụng của bác voi. Họ không chỉ vui vì những trò chơi thú vị mà còn học được rằng tình cảm và sự giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống là điều quý giá nhất. Cảm giác ấm áp của tình bạn đã khắc sâu trong trái tim của họ, và từ đó, họ trở thành những người bạn thân thiết, cùng nhau khám phá thế giới tươi đẹp quanh mình.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.