Xưa kia, tại một ngôi làng nhỏ hẻo lánh, có một bác nông dân nghèo khổ sống cùng vợ trong một ngôi nhà đơn sơ, mái tranh dột nát. Mỗi buổi tối, khi bóng đêm buông xuống và những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, bác lại ngồi bên lò sưởi, gẩy tàn than củi cho lửa bừng bừng, trong khi bà vợ thì cần mẫn ngồi xe chỉ, thêu dệt những ước mơ cho cuộc sống gia đình.
Trong những đêm dài tăm tối, bác nông dân thường cảm thấy nỗi buồn bã sâu sắc vì cái thiếu thốn lớn nhất của họ: tiếng cười trẻ thơ. Ép mình vào những dòng suy tư, bác nhẹ nhàng nói với vợ:
– Vợ chồng mình sống bên nhau nhưng lại không có con cái, thật là buồn tẻ. Trong khi nhìn những gia đình hàng xóm đông vui, ấm áp tiếng trẻ thơ quấy khóc, lòng tôi cứ nặng trĩu.
Bác gái gật đầu, thở dài trong tâm trạng nặng nề:
– Uhm, giá mà chúng ta có một đứa con dù là bé nhỏ như ngón tay cái, tôi cũng sẽ thấy mãn nguyện. Đứa trẻ sẽ thổi bùng tình yêu của chúng ta, đúng không nào?
Không lâu sau, trong sự vui vẻ ngỡ ngàng, bác gái mang thai và sau bảy tháng, ngày ấy đã đến. Bác nông dân hạnh phúc nhận thấy họ đã được chào đón một cậu con trai, tròn trịa, đủ tay chân, nhưng lại chỉ nhỏ bằng ngón tay cái. Họ đặt tên cho cậu bé là Tí Hon, như biểu tượng cho ước mơ và hy vọng mới mẻ.
Dù có cố gắng cho Tí Hon ăn uống đầy đủ, nhưng cậu vẫn không lớn lên như những đứa trẻ khác. Tuy nhiên, đôi mắt của Tí Hon thì lum lum, phản ánh một trí thông minh sắc sảo. Dù thế nào, cậu vẫn luôn làm việc và học hỏi, biến mình thành một đứa trẻ khôn ngoan, lanh lợi.
Một buổi sáng, khi bác nông dân chuẩn bị dắt con ngựa vào rừng để chặt củi, bác lẩm bẩm một mình:
– Ớn ghê, nếu có ai giúp đánh xe thì thật là thú vị!
Nghe được câu nói đó, Tí Hon lập tức nhảy lên, quả quyết:
– Cha ơi, con có thể điều khiển xe vào rừng, cha hãy cứ tin tưởng vào con!
Nghe vậy, bác nông dân chỉ cười và trêu:
– Thằng bé tí xíu như con, làm sao mà cầm nổi cương ngựa được chứ?
Tí Hon không nản lòng, cậu vỗ về lòng cha:
– Cha, không sao cả. Mẹ sẽ đấu ngựa vào xe, con chỉ cần ngồi ngay giữa tai ngựa và chỉ đường cho ngựa chạy theo lời con gọi.
Nghĩ một chút rồi bác đồng ý:
– Thôi được rồi, ta thử xem con có làm được không!
Khi mọi thứ sẵn sàng, Tí Hon ngồi ngay trên tai ngựa, rồi trong giọng nói mạnh mẽ, cậu hô:
– “Tắc tắc! Hây hây!”
Và lập tức, ngựa phóng đi như một chiếc xe chở đầy sức sống, băng băng chạy vào rừng. Khi vừa quay ngang một khúc quanh, hai người đi ngang qua nơi đó và nghe thấy tiếng la nhưng lại không thấy ai điều khiển.
– Thú vị ghê! Chỉ nghe tiếng thôi mà xe vẫn chạy lạ thường, không biết ai đang điều khiển vậy nhỉ? – Một người thốt lên đầy ngạc nhiên.
Người kia đồng tình:
– Quả thật lạ đời. Tại sao không cùng xem cho biết?
Xe chạy thẳng vào rừng đến chỗ các củi đã được chuẩn bị sẵn. Ngay khi nhìn thấy cha, Tí Hon vui mừng kêu lên:
– Cha ơi, con đã đưa xe đến nơi rồi, bây giờ cha hãy bế con xuống đi!
Như một làn gió, bác nông dân chạy lại, tay vẫn cầm cương, nâng Tí Hon lên khỏi chỗ ngồi. Hai người lạ mắt thấy cảnh tượng này thì chữ ngỡ ngàng không nói được nên lời. Một trong số họ quay sang đồng bạn:
– Nếu ta dẫn thằng nhỏ này đi làm trò hề ở thị trấn lớn thì chắc chắn sẽ phát tài đấy. Ta phải mua nó ngay!
Họ nhanh chóng đến chỗ bác nông dân và đề nghị:
– Ông hãy bán chúng tôi thằng bé tí xíu này đi, chúng tôi hứa sẽ chăm sóc nó thật cẩn thận.
Bác nông dân nghiêm mặt đáp:
– Tôi không bán con mình. Đối với tôi, nó còn quý giá hơn cả vàng bạc.
Khi nghe hai người đề nghị mua, Tí Hon hợp tác, thì thào bên tai cha:
– Cha ơi, hãy bán con đi, dù sao con cũng sẽ tìm về nhà.
Sau một thoáng do dự, bác nông dân quyết định bán Tí Hon cho hai người với một khoản tiền lớn. Hai người lạ hỏi Tí Hon:
– Mày muốn ngồi ở đâu?
– Chỉ cần đặt cháu lên vành mũ của các bác, cháu có thể ngắm cảnh đẹp mà không sợ ngã.
Và không lâu sau, bác nông dân đã tạm biệt con trai để Tí Hon thỏa sức lang thang thế giới bên ngoài. Khi họ đi xa, trời đã bắt đầu xầm xì tối, Tí Hon nói với người mang mình trên mũ:
– Xin bác để cho cháu xuống đất một lát, cháu có việc cần nói.
Người nọ tuy có chút ngần ngại nhưng vẫn trả lời:
– Mày cứ ở trên đó đi, không sao đâu. Thỉnh thoảng lại có chim “bĩnh” ở đó đấy!
– Không, cháu đã biết cư xử rồi, làm ơn hãy đặt cháu xuống nhanh lên!
Cuối cùng, người ấy không nén lòng mà nhấc mũ và đặt Tí Hon xuống đất. Ngay khi chạm xuống, Tí Hon phóng như bay vào giữa những mảng cây cỏ. Một ý tưởng chợt loé lên, cậu phát hiện ra cái hang chuột, liền chui hẳn vào trong và cười để trêu chọc hai người nọ:
– Chào hai ông! Giờ thì các ông có thể đi về với nhau mà không cần lo lắng cho tôi nữa!
Hai người lạ mặt thử dùng gậy tìm Tí Hon nhưng công sức bỏ ra thật uổng phí, vì cậu cứ lẫn vào trong sâu giữa những tảng đất. Trời đã tối dần, họ chán nản quyết định trở về không mang theo gì.
Khi hai người đã đi xa, Tí Hon mới ló đầu ra khỏi hang. Cậu thầm nghĩ:
– Đi giữa đêm tối giữa cánh đồng thì thật là nguy hiểm, có thể gãy chân hay đầu lúc nào không hay.
Đúng lúc ấy, Tí Hon vô tình vấp phải một vỏ ốc rỗng, cậu vui mừng kêu lên:
– Ôi, cảm ơn trời phật! Đêm nay mình có chỗ ngủ rồi!
Nhưng chỉ vừa chợp mắt một lát, Tí Hon lại nghe thấy tiếng hai người đi qua. Một người nói:
– Chúng ta cần phải làm gì để vào trong nhà cha xứ ăn trộm chút vàng bạc nhỉ?
Tí Hon ló đầu ra khỏi hang:
– Để tôi giúp các bác!
Tên trộm giật mình, hỏi:
– Ai đang nói đấy?
Chúng dừng lại, lắng tai nghe. Tí Hon lại nói:
– Nếu các bác đưa tôi đi theo, tôi sẽ chỉ cho bác một kế hoạch.
– Nhưng mày ở đâu?
Tí Hon chỉ cho bọn chúng biết nơi mình đang ẩn nấp. Cuối cùng, chúng lôi Tí Hon lên hỏi:
– Này, nhóc con, mày giúp bọn tao được gì?
Tí Hon tự tin trả lời:
– Cháu sẽ luồn qua chấn song cửa sổ vào trong buồng cha xứ. Các bác muốn lấy gì, cháu sẽ chuyển cho!
– Được, để xem mày có thực tài không!
Khi đến nhà cha xứ, Tí Hon nhanh nhẹn luồn vào trong buồng và cất giọng ầm ĩ:
– Các bác muốn gì nào? Các bác có muốn khám phá vơ vét buồng này không?
Hai tên trộm hoảng hồn, vội nói:
– Lớn tiếng chút nữa, bây giờ thì chủ nhà thức dậy đấy!
Nhưng Tí Hon vẫn giả vờ như không hiểu, lại hét lớn:
– Các bác có muốn khoắng sạch buồng này không?
Cô hầu trong buồng bên cạnh vẫn đang ngủ say, nghe tiếng động liền ngồi bật dậy. Bội phát hốt hoảng, bọn trộm nhanh chóng bồng bế nhau chạy trốn với tốc độ như bay. Cô hầu không hiểu chuyện xảy ra như thế nào, chỉ nhận ra tiếng la lối và bóng người đã biến mất. Nhìn quanh, cô lại lầm tưởng mình mê ngủ, quyết định trở lại giường ngủ tiếp.
Tí Hon khéo léo rút ra khỏi căn bếp, trốn ra ngoài cánh đồng, nơi đất đai rộng lớn đã cho cậu sự tự do, và tìm được một chỗ ấm cúng chẳng khác gì làm tổ. Cậu đang định nghỉ ngơi đến sáng hôm sau để về với cha mẹ. Nhưng số phận không buông tha cho Tí Hon.
Khi bình minh vừa tan, cô hầu đã dậy để bắt đầu một ngày mới, đi lấy cỏ cho bò ăn. Cô xô đẩy một ôm cỏ ngay đúng nơi Tí Hon đang ngủ. Chúng vô tình nghiến lên cơ thể bé nhỏ của Tí Hon khiến cậu giật mình:
– Trời ơi, sao tôi lại ở trong cối nghiền nát thế này!
Nhưng buồn thay, cậu sớm nhận ra mình rơi vào miệng bò. Không kịp tránh né, Tí Hon bị nhai nát, không lâu sau lại bị nuốt chửng vào trong bụng bò. Mùi cỏ ẩm ướt khiến Tí Hon khó chịu, cậu kêu lên trong nỗi hoang mang:
– Đừng đưa cỏ vào chỗ tôi nữa! Đừng đưa cỏ vào chỗ tôi nữa!
Cô hầu không thấy ai mà lại nghe thấy tiếng nói y như tiếng Tí Hon hôm trước, liền bật dậy hoảng hốt, làm rơi hết sữa xuống đất.
Cô ngay lập tức chạy lên gặp cha xứ, bấn loạn nói:
– Trời ơi, bò nhà có tiếng người nói cha ạ!
Cha xứ bằng lòng đi xuống chuồng để xác minh. Khi vừa bước xuống, Tí Hon lại kêu lên:
– Đừng đưa cỏ vào chỗ tôi nữa! Đừng đưa cỏ vào chỗ tôi nữa!
Cha xứ cũng tá hỏa, cho rằng bò đã bị quỷ ám và ra quyết định giết bò. Sau khi mổ bò, Tí Hon lại bị quẳng ra đống phân, rồi từ trong dạ dày bò, Tí Hon loay hoay mãi mới lấy được hơi thở ngoài ánh nắng. Nhưng không may, ngay khi cậu bước ra, một con sói đói bụng xuất hiện, lại nuốt luôn cả chiếc dạ dày mà Tí Hon đang nằm trong đó.
Dẫu rơi vào tình trạng khó khăn, Tí Hon không hề nản lòng, quyết định sẽ tìm cách nói chuyện với sói. Từ bên trong những lớp vải thịt, Tí Hon khẽ nhắn:
– Anh bạn sói à, tôi có một thông tin lớn cho anh về một bữa tiệc hoàng tráng.
Sói hỏi với giọng nghi hoặc:
– Ở đâu có món ngon như vậy?
Tí Hon tỉ mỉ chỉ đường về nơi mà cha mẹ cậu đang ở, nơi có bánh ngọt, mỡ béo, và xúc xích đầy hấp dẫn.
Chẳng bao lâu, thỏ đêm trôi qua, sói bùi ngùi chui qua cổng vào bếp và tha hồ ăn. Sau khi no đủ, cái bụng tròn vo khiến nó không thể chui ra đường cũ. Tí Hon lập tức lên tiếng từ bụng sói:
– Im lặng đi nào! Cậu ăn xong rồi vẫn không được quên tôi đâu!
Sói gắt gỏng:
– Mày phải im đi, không thì ai cũng thức dậy đấy!
Tí Hon thẳng thắn:
– Này sói, mày đã no nê rồi, bây giờ phải để cho tôi vui đùa một chút chứ!
Và thế là cậu bắt đầu la hét ầm ĩ. Cuối cùng, tiếng hô hoán đã khiến cha mẹ Tí Hon tỉnh dậy, chạy xuống bếp. Khi nhận ra có điều bất thường, cả hai định thần lại và gạt cửa nhìn vào. Thấy sói đang vật vờ trong căn bếp, người cha chạy lấy rìu, người mẹ cũng chuẩn bị sẵn chiếc hái.
– Bà đứng sau lưng tôi, nếu tôi đánh một nhát mà chưa chết thì bà lại bổ vào bụng nó nhé!
Tí Hon nghe thấy giọng nói thân thuộc của cha, hùng hồn gọi:
– Cha ơi, con đang ở đây, trong bụng sói đây!
Nghe tiếng của đứa con yêu quý, người cha không khỏi mừng rỡ:
– Một điều kỳ diệu! Đứa con của chúng ta đã trở về!
Cha mẹ nhanh chóng lôi Tí Hon ra khỏi bụng sói, họ ôm chầm lấy con, sự hạnh phúc hiện rõ trên từng gương mặt:
– Chúng tôi đã lo lắng cho con rất nhiều!
Tí Hon không ngưng lại, cậu hồ hởi kể chuyện:
– Cha mẹ ơi, con đã hành trình qua nhiều nơi như hang chuột, trong bụng bò, cho đến giờ phút này đang ở đây, bên cha mẹ!
Cha mẹ âu yếm ôm lấy Tí Hon, họ thầm hứa sẽ không bao giờ từ bỏ con nữa. Cứ như vậy, cuộc sống của họ lại đầy ắp tiếng cười và hạnh phúc. Ba người cùng nhau dọn dẹp ngôi nhà, ăn uống sum họp, và không ai còn nhớ về những nỗi lo lắng của quá khứ.
Bài học đó không chỉ nhắc nhở về tình yêu thương, mà còn về sự kiên trì và mạnh mẽ, rằng gia đình chính là tài sản quý giá nhất mà mỗi người luôn phải gìn giữ.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com