Đã lâu lắm rồi, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh mướt và những đồi núi trập trùng, có một bác thợ may giàu kinh nghiệm. Bác rất có tài trong nghề may, nhưng đời sống gia đình thì lại khó khăn. Bác sống cùng ba người con trai khôi ngô và một con dê cái đặc biệt, mà cả nhà rất yêu quý. Mỗi ngày, để đảm bảo cho con dê có đủ sữa, bác cùng các con thường phải dẫn dê ra đồng kiếm cỏ tươi ngon.
Mỗi tối, sau khi đã chăn dê về, bác hay muốn biết con dê đã ăn đủ no hay chưa. Một hôm, người con cả, một chàng trai dũng cảm và khỏe mạnh, dẫn dê đến bãi cỏ mơn mởn bên cạnh nghĩa trang. Nơi này có cỏ non và thoáng đãng, con dê thích thú nhảy nhót xung quanh. Khi hoàng hôn buông xuống, chàng trai hỏi dê:
– Dê ơi, hôm nay mi đã ăn no chưa?
Dê, với giọng điệu vui tươi, đáp:
– Tôi ăn no căng,
Chẳng buồn ăn nữa, Be Be…
Chàng trai mỉm cười, nghĩ rằng dê đã đủ no, rồi liền nắm dây buộc cổ dê dắt về chuồng. Về đến nhà, bác thợ may hỏi:
– Thế nào, đã cho dê ăn no chưa, con trai?
Người con đáp, tự tin:
– Dê đã ăn no căng, chẳng buồn ăn nữa.
Nghe thấy vậy, bác thợ may chỉ cười, nhưng lòng không khỏi nghi ngờ. Bác liền xuống chuồng để kiểm tra. Ôi chao, khi bác hỏi dê, nó đáp lại với một giọng khác hẳn:
– Ăn gì mà no,
Nhảy qua mả nọ, mả kia,
Cỏ thì không có, lá cành cũng không.
Be be…
Nghe được câu trả lời này, bác thợ may mặt mày bừng bừng nổi giận. Bác nghĩ mình bị con trai cả lừa dối, liền chạy lên nhà, mắng sa sả:
– Con là đứa nói dối! Để dê đói thế mà còn dám nói nó đã no!
Bác cầm thước, tức giận đuổi theo cậu con trai.
Ngày hôm sau, đến lượt người con thứ hai ra chăn dê. Anh ta tìm một nơi có cỏ non best cho dê, nhưng thật không may, bê chết bởi kẻ nào đó chạy nhảy lung tung làm suy yếu đã ăn hết cỏ. Khi chiều xuống, anh cũng hỏi dê:
– Dê ơi, hôm nay mi có ăn no không?
Dê trả lời một cách hồn nhiên:
– Tôi ăn no căng,
Chẳng buồn ăn nữa, Be Be…
Người con thứ hai cũng nghĩ rằng dê đã ăn đủ rồi, liền dắt dê về chuồng. Bác thợ may lại không tin và xuống chuồng kiểm tra. Lần này dê lại nói:
– Ăn gì mà no,
Nhảy qua mả nọ, mả kia,
Không còn cỏ, lá cũng chẳng có.
Be be…
Một lần nữa, bác thợ may bấn loạn, mắng con trai thứ hai thậm tệ. Bác không thể kiềm chế cơn giận, cầm thước đuổi anh ra khỏi nhà.
Đến lượt con trai út, chàng trai đầy nghị lực và khéo léo, quyết định không để cho cha mình thất vọng. Anh tìm cho dê một nơi đầy bụi rậm, những khóm cỏ non xanh mướt, đủ cho nó ăn no tới chiều. Khi đã chắc chắn dê đã no, anh hỏi:
– Dê ơi, con đã ăn đủ chưa?
Dê vui vẻ đáp:
– Tôi ăn no căng,
Chẳng buồn ăn nữa, Be Be…
Chàng trai dắt dê về nhà, buộc chặt lại trong chuồng. Bác thợ may lần này tỏ ra hoài nghi:
– Thế nào, đã cho dê ăn no chưa?
Người con đáp một cách chắc chắn:
– Vâng, dê đã ăn no căng, chẳng buồn ăn nữa.
Tuy nhiên, bác thợ may vẫn không tin. Bác nhanh chóng xuống chuồng và lại hỏi dê:
– Dê ơi, con đã ăn no chưa?
Với giọng điệu hồn nhiên, dê lại đáp:
– Ăn gì mà no,
Nhảy qua mả nọ, mả kia,
Không có cỏ, lá cũng chẳng còn.
Be be…
Khi bác thợ may biết rằng tất cả đều là dối trá từ các con trai mình, lòng bác đau đớn và cảm thấy hối hận. Bác tức giận, quát lên:
– Thật là bội bạc!
Bác quyết định lấy dao cạo, tẩy sạch đầu dê và cho nó một trận đòn để nó nhớ đời, nhưng nào biết rằng tất cả những điều này chỉ làm cho bác thêm cô đơn khi cả ba người con đều bỏ nhà ra đi.
Sáng hôm sau, bác thợ may một mình đến chuồng dê, nhẹ nhàng vuốt ve con vật mà bác yêu thương. Bác đã hiểu ra nhiều điều và muốn kết nối lại tình yêu thương với con dê. Bác dẫn dê ra đồng và để nó ăn thỏa thích.
Dần dần, bác nhận ra cuộc sống có nhiều bài học hơn cả việc làm ra sữa dê. Bác quyết định sửa sai và bắt đầu lại từ đầu bằng tình yêu thương và lòng kiên nhẫn. Trong khi đó, các con trai bác đều đã thành công với những điều kỳ diệu mà họ đã đạt được từ những hành trình của riêng mình.
Người con cả trở thành một thợ mộc và được nhận một cái bàn có phép thuật. Người con thứ hai nhận được món quà là một con lừa có khả năng sinh ra vàng. Người con út, với sự khéo léo của mình, đã nhận được một cái bao chứa một chiếc gậy kỳ diệu.
Cuối cùng, sau những cuộc phiêu lưu đầy thử thách, tất cả họ đã trở về nhà, mang theo không chỉ của cải vật chất mà còn là bài học lớn về tình yêu thương, sự chân thành và trách nhiệm. Bác thợ may mỉm cười nhìn các con và nói:
– Con ơi, cuộc sống này có nhiều điều quý giá hơn tiền bạc, đó là tình thương và sự hiểu biết.
Họ sống vui vẻ bên nhau và con dê, sau tất cả những sai lầm, đã trở thành một phần quan trọng trong gia đình, mang đến cho họ niềm vui và hạnh phúc.
Câu chuyện nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự thành thật và lòng yêu thương, cũng như tầm quan trọng của việc biết lắng nghe và hiểu nhau.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com