Trong một khu rừng xanh tươi, nơi những cây cổ thụ vươn cao chạm đến bầu trời, có một cây thông non mang trong mình ước mơ lớn lao. Cây thông ấy nhỏ bé, với những chiếc lá mướt màu xanh ngọc, ánh sáng mặt trời luồn qua những tán lá tạo nên những khoảng sáng lấp lánh. Cây thông thường đứng một mình giữa những cây to lớn hơn, và nó cảm thấy sự thua kém trong thế giới rộng lớn, nơi mà những cây thông trưởng thành khoe khoang vẻ đẹp và sức mạnh của mình.
Khi mùa Đông đến gần, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua rừng, mang theo những bông tuyết trắng xóa rơi xuống mặt đất. Cây thông non lắng nghe câu chuyện của những cây thông già, từng trải, họ thường nói về việc được chọn làm cây Giáng Sinh. Những bức tranh của những đêm rực rỡ ánh đèn, những món quà lung linh bên dưới tán cây, tất cả đều dấy lên trong tim nó niềm ao ước mãnh liệt.
“Hãy nhìn xem, các bạn!” một cây thông già trầm hùng nói. “Khi ta lớn lên, ta sẽ trở thành biểu tượng của tình yêu thương, của niềm hy vọng trong lòng mọi người!”
Cây thông non lén lút ước mơ, “Mình cũng muốn được như vậy. Mình muốn ai đó sẽ trang trí mình, muốn mình trở thành một phần của những kỷ niệm ngọt ngào.”
Nhưng trong một đêm đông lạnh giá, khi tuyết phủ một lớp dày trên mặt đất, một đoàn người đã xuất hiện. Họ đi bộ qua rừng, ánh đèn pin sáng rực rỡ lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đen. Một người trong đoàn, với giọng nói ấm áp và ngập tràn niềm vui, chỉ tay về phía cây thông non.
“Cái này trông thật đáng yêu! Hãy chọn nó làm cây Giáng Sinh của chúng ta!”
Cây thông non bối rối, tràn đầy hạnh phúc khi được chọn. Nó được chặt xuống và mang về nhà, nơi mà những đứa trẻ nhảy múa quanh nó với những ánh mắt lấp lánh. Họ đã trang trí nó bằng những vòng hoa đầy màu sắc, những ngôi sao lấp lánh và những ánh đèn màu tạo nên khung cảnh rạng rỡ.
“Ôi, đẹp quá! Đây sẽ là một Giáng Sinh không bao giờ quên!” một đứa trẻ nói vang. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong tim cây thông non, nó nhận ra rằng ước mơ của mình đã thành hiện thực.
Nhưng dần dần, khi những ngày trôi qua, cây thông non cảm thấy sự cô đơn. Sau một thời gian, những người trong gia đình vui vẻ đã trở lại với cuộc sống thường nhật, và nó bị bỏ rơi. Một buổi sáng lạnh, khi mà ánh nắng đầu tiên của mùa xuân ánh lên, cây thông nhận ra rằng mình đã trở thành một cây gỗ khô cứng, héo úa.
“Tại sao lại như thế này?” cây thông thở dài. “Mình đã đạt được ước mơ, nhưng giờ mình lại cảm thấy trống vắng.”
Bỗng chốc, một bà lão đi ngang qua, nhìn cây thông với ánh mắt cảm thương. “Ôi, chú thông nhỏ!” bà nói, nhẹ nhàng vuốt ve những nhánh cây khô. “Đừng buồn, vì những ký ức đẹp đẽ mà bạn đã tạo ra trong mùa Giáng Sinh sẽ sống mãi trong trái tim mọi người.”
Cây thông chợt nhận ra rằng thực ra giá trị không nằm ở sự lớn lao hay sự hào nhoáng bề ngoài, mà chính là những khoảnh khắc yêu thương và kết nối mà nó đã mang lại cho mọi người. Cây thông đã làm cho một trong những ngày đẹp nhất trong năm trở nên đáng nhớ.
Với một tâm hồn tràn đầy sức sống mới, cây thông non cảm thấy như mình đã lớn lên. Dù đã hoàn thành sứ mệnh của mình, nhưng yêu thương không bao giờ mất đi; nó sẽ sống mãi trong trái tim những người đã cùng kỷ niệm một Giáng Sinh thật đáng nhớ. Và từ đó trở đi, cây thông không chỉ là một cây thông nữa, mà là một biểu tượng của kỷ niệm, của tình yêu thương, mà bất kỳ ai cũng có thể nhìn thấy và cảm nhận.
Câu chuyện này nhắc nhở chúng ta rằng, không bao giờ là muộn để thực hiện ước mơ, và những gì thật sự quan trọng trong cuộc sống chính là những kỷ niệm mà ta tạo ra cho bản thân và những người xung quanh, điều đó mới mang lại giá trị bền vững.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com