Có một chú chó tên là Xù, với bộ lông vàng óng mượt mà, sống trong một khu dân cư nhỏ. Một buổi chiều hè nắng ấm, trong khi đang dạo chơi quanh khu phố, Xù tình cờ phát hiện một khúc xương lớn đang nằm lăn lóc trên mặt đất. Đây là khúc xương mà một người bán thịt đã bất cẩn vứt đi. Ngay lập tức, hình ảnh một bữa ăn no say hiện lên trong đầu nó.
“Chắc chắn phải mang khúc xương này về nhà, mình sẽ giữ bí mật, không cho ai biết!” Xù thầm nghĩ. Nó nín thở, mà không để ai đoán ra tâm ý. Vui mừng, nó cầm khúc xương trong miệng, chạy về hướng cây cầu nhỏ bắc qua con sông trong xanh.
Khi chạy lên cầu, ánh nắng chiếu xuống mặt sông lung linh như những viên kim cương, Xù dừng lại để ngắm nhìn. Nó không quên quan sát xung quanh, sợ rằng sẽ có kẻ nào muốn cướp mất khúc xương của mình. Đột nhiên, ánh mắt của nó bị cuốn hút bởi một bóng dáng dưới dòng sông, một chú chó khác cũng đang giữ khúc xương to hơn rất nhiều, nhìn trông thật hấp dẫn.
“Ôi! Nhìn khúc xương kia kìa, to thật! Nếu mà mình có được nó thì không còn gì bằng!” Xù mơ màng nghĩ trong lòng. Nó cảm thấy ghen tị khi nghĩ tới cảnh mình không thể ăn thỏa thích.
“Mình phải hù dọa nó mới được, có thể nó sẽ nhả ra khúc xương và chạy đi!” Với quyết tâm trong lòng, Xù mở miệng và sủa lớn:
“Gâu gâu!”
Âm thanh vang vọng giữa không gian, làm cho nước sông cũng dậy sóng. Những chú cá nhỏ bên dưới cũng tò mò nhô đầu lên khỏi mặt nước. Nhưng, thật không may, khi sủa lớn như vậy, khúc xương mà Xù giữ trong miệng đã tuột khỏi hàm của nó, rơi xuống dòng sông với một tiếng “tõm” dội lại.
“Ôi không! Không thể nào!” Xù kêu lên, đôi mắt mở to, nhìn trân trân xuống chỗ nước. Nó không hiểu tại sao, khúc xương quý giá giờ đây đã bị cuốn trôi. Xù cố gắng nhìn kỹ, nhưng chỉ thấy phản chiếu của chính mình trong lớp nước, đôi tai cụp xuống, xấu hổ và tiếc nuối.
“Mình đã quá tham lam…” nó lẩm bẩm trong lòng. Thực tế, khúc xương dưới nước chỉ là cái bóng của chính nó. Giờ đây, nó chỉ còn lại cái bụng đói cồn cào. Xù chậm rãi bước ra khỏi cây cầu, lòng nặng trĩu vì những gì vừa xảy ra.
Dù cho có tham lam thế nào, giá trị của những gì mình đang có đôi khi lại lớn hơn những gì mình mong muốn. Chú chó Xù, sau một bài học đau đớn, giờ đây hiểu rằng sự hài lòng với những gì mình đang có là điều quý giá nhất. Tâm trạng nặng nề, nhưng nó sẽ trở về nhà, không chỉ với khúc xương, mà còn với một bài học cuộc sống đích thực.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.