Một buổi sáng trong trẻo, ánh nắng ấm áp len lỏi qua những tán cây xanh rì rào, Bác Hồ tới thăm trại nhi đồng. Giữa không gian ngập tràn tiếng cười vui của những đứa trẻ, các em nhỏ thấy Bác liền vội vã chạy tới, quây quần xung quanh Người như những chú chim ríu rít bên tổ. Bác Hồ, với nụ cười hiền hậu, đã cùng các em khám phá từng góc nhỏ trong trại, từ phòng ngủ ấm áp, phòng ăn ngập tràn thức ăn ngon, đến nhà bếp thơm phức mùi đồ ăn và nơi tắm rửa sạch sẽ. Không khí tràn đầy sự hào hứng và hào hứng như một bức tranh sống động.
Khi trở lại phòng họp, không gian ấm cúng và thân thuộc khiến mọi người cảm thấy thoải mái. Bác Hồ ngồi giữa các em, đôi mắt ánh lên sự quan tâm và trìu mến, hỏi:
– Các cháu có vui không?
Âm thanh trong trẻo, như tiếng chuông ngân vang, từ những giọng nói non nớt của các em đồng thanh vang lên:
– Thưa Bác, vui lắm ạ!
Bác lại tiếp tục hỏi:
– Các cháu có ăn no không?
Đáp lại, tất cả cùng hăng hái:
– No ạ!
– Các cô có mắng phạt các cháu không? – Bác đong đưa ánh mắt mình, tô thêm chút hóm hỉnh vào cuộc trò chuyện.
– Không ạ! – Những giọng nói nhỏ cất lên đầy tự tin.
Bác Hồ, với nụ cười tươi tắn, gật đầu hài lòng:
– Tốt lắm! Bây giờ Bác sẽ chia kẹo cho các cháu. Các cháu có thích kẹo không?
Bầu không khí như nổ tung trước tiếng kêu hân hoan từ các em:
– Có ạ!
Một em bé xinh xắn, với đôi mắt sáng trong veo, giơ tay lên:
– Thưa Bác, ai không ngoan thì không được ăn kẹo!
– Các cháu có đồng ý không? – Bác hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.
– Đồng ý ạ! – Tất cả cùng cổ vũ.
Những em nhỏ đứng thành vòng tròn rộng lớn, ánh mắt mong chờ, trong lúc Bác bắt đầu chia kẹo cho từng em. Những viên kẹo màu sắc lấp lánh, như ánh nắng rực rỡ trên bầu trời xanh, khiến các em không ngừng cười tươi.
Khi đến lượt của Tộ, em khẽ thưa:
– Thưa Bác, hôm nay cháu không vâng lời cô. Cháu chưa ngoan nên không được ăn kẹo ạ.
Bác Hồ cười trìu mến, đôi mắt hiền hòa ánh lên sự đồng cảm:
– Cháu biết nhận lỗi, như vậy là ngoan lắm! Cháu vẫn được nhận kẹo.
Tất cả mọi người xung quanh đều cảm thấy ấm áp trước lời nói của Bác. Tộ mừng rỡ nhận lấy viên kẹo từ tay Bác, đôi môi em nở nụ cười rạng rỡ như bông hoa trong nắng. Trong sâu thẳm tâm hồn, em hiểu rằng việc thừa nhận lỗi lầm chính là một phần của sự trưởng thành, và bên cạnh đó, trái tim Bác Hồ ngập tràn yêu thương và vị tha dành cho các em nhỏ.
Câu chuyện kết thúc, nhưng những bài học về sự ngoan ngoãn, tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái vẫn còn vang vọng mãi trong lòng những đứa trẻ nơi đây./.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.