Vào một buổi chiều nắng vàng rực rỡ của năm 1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đến thăm nước Pháp, một đất nước nổi tiếng với những phong cảnh lãng mạn và nền văn hóa đặc sắc. Nhân dân và trẻ em nơi đây đã tề tựu đông đủ, hân hoan vẫy tay chào đón vị lãnh đạo kính yêu của Việt Nam. Trong ánh mắt họ ánh lên sự phấn khởi và tôn kính, như thể kỳ vọng vào một tương lai tươi sáng hơn đang đến gần. Một câu chuyện cảm động đã xảy ra, khiến trẻ em và người dân Pháp mãi mãi ghi nhớ: câu chuyện về quả táo.
Ngày hôm đó, tại tòa thị chính Paris lộng lẫy, một bữa tiệc lớn đã được tổ chức để chào mừng Bác. Không khí trong hội trường tràn ngập những tiếng cười nói vui vẻ của mọi người, bày tỏ lòng mến mộ với vị lãnh đạo vĩ đại. Khi tiệc tàn, mọi người lần lượt ra ngoài để thưởng thức ly nước mát lạnh và trò chuyện rôm rả. Đột nhiên, Bác đứng dậy, trên tay vẫn cầm một quả táo đỏ mọng, ánh sáng chiều tà phản chiếu tạo nên một vẻ đẹp tươi sáng. Những ánh mắt tò mò và ngạc nhiên bắt đầu hướng về phía Bác, ai nấy đều thắc mắc: “Tại sao một nhân vật quan trọng như Bác lại mang theo quả táo khi tiệc đã kết thúc?”
Khi Bác bước ra khỏi tòa nhà, một nhóm trẻ em tinh nghịch và hồn nhiên đua nhau chạy tới, bàn tay nhỏ nhắn còn dính đầy bùn đất. Với nụ cười ấm áp và ánh mắt hiền từ, Bác cúi xuống bế một cô bé rạng rỡ. Bác hôn nhẹ lên trán em rồi đưa cho em quả táo, nói: “Đây là món quà dành cho con, hãy giữ gìn nhé!”. Cử chỉ đầy yêu thương ấy khiến không chỉ cô bé mà mọi người xung quanh đều cảm thấy ấm áp trong lòng. Họ nhận ra rằng, không chỉ là một vị lãnh đạo vĩ đại, mà còn là một người cha, một người ông luôn trân trọng và yêu thương trẻ em.
Ngày hôm sau, câu chuyện “Quả táo của Bác Hồ” lan truyền khắp các mặt báo như một bức tranh tươi đẹp về tình yêu thương và lòng nhân ái. Các tờ báo tường thuật lại rằng cô bé sau khi nhận quả táo thì giữ khư khư trong tay, như thể đang giữ một bảo vật vô giá. Ai xin cũng không cho, cô chỉ đáp lại bằng ánh mắt tràn đầy tự hào. Trở về nhà, khi cha mẹ hỏi: “Con ăn đi, kẻo để lâu sẽ hỏng”, cô bé nhất quyết lắc đầu, đáp:
“Không! Đây là quả táo Bác Hồ cho con. Con muốn giữ thật lâu để luôn nhớ về Bác.”
Những lời nói giản dị nhưng lại chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc. Quả táo trở thành biểu tượng cho tình cảm và lòng kính trọng mà cô bé dành cho Bác, cũng như là bài học về giá trị của tình yêu thương và lòng nhân ái trong cuộc sống. Câu chuyện này đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ, nhắc nhở mọi người về tình người và lòng tốt, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ hôm nay.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.