Có một chú chim nhỏ, lông màu xanh biếc, với cái mỏ vàng tươi rói. Nó sống trong một khu rừng tươi đẹp, nơi cây cối um tùm, và ánh nắng mặt trời len lỏi qua những tán lá, tạo nên những chấm vàng lấp lánh trên mặt đất. Tuy nhiên, chú chim này lại không thích phút giây yên bình của giấc ngủ trưa. Mỗi khi ngọn gió nhẹ nhàng thổi qua, báo hiệu giờ nghỉ ngơi của các loài vật trong trang trại gần kề, chú lại cảm thấy hào hứng muốn phá rối.
Chú chim bay vút đến trang trại, nơi có đám bò sữa và đàn cừu đang nằm nghỉ ngơi dưới bóng cây. Từ trên cành cao, chú cất tiếng hót, giọng vang vọng trong không gian yên tĩnh:
“Lêu lêu, đồ bò sữa ục ịch,
Sao mà cứ nằm mãi thế, chẳng chịu chơi gì à?”
Nghe tiếng hót châm chọc của chú chim, đám bò sữa và cừu cảm thấy tức giận. Những chú bò với thân hình to lớn, lông trắng mượt mà, chỉ biết nhìn lên trên cành cây, nơi chú chim đang lẩn trốn. Còn đàn cừu, với lông xù xì, vừa tức vừa tủi, xì xồ:
“Cừu ơi, bà không hiểu sao phải luôn mặc bộ lông dày làm chi,
Hơi ngột ngạt, thật sự khó chịu biết bao!”
Tiếng cười nhạo của chú chim làm cho không khí thêm phần căng thẳng. Nhưng từ chỗ cành cây cao, chú không thấy được sự khó chịu của những cư dân dưới đất. Chúng chỉ có thể nhẫn nhịn, không biết làm gì để đáp trả.
Thế rồi, vào một buổi trưa, khi mà chú chim vẫn đang mải mê trêu đùa những con vật, một cơn gió mạnh đột ngột thổi qua. Bất ngờ, một con đại bàng lớn, với đôi cánh rộng và bộ lông màu nâu sẫm, bắt đầu lao tới như một cơn bão. Những tiếng động lớn từ cánh quạt của nó làm chú chim nhận ra nguy hiểm đang đến gần.
Những chú cừu và bò sữa, nhìn thấy tình huống đó, cùng nhau rống lên trong hoảng loạn:
“Chạy đi! Chú chim ơi, hãy cẩn thận!”
Nghe được tiếng kêu cứu, chú chim lập tức cảm thấy sợ hãi. Nó vội vàng cất cánh, đôi cánh nhỏ nỗ lực vỗ thật nhanh, thoát khỏi hiểm nguy trong gang tấc. Khi nhìn lại, thấy con đại bàng bay qua trên đầu mình, chú mới nhận ra sự nguy hiểm mà chính bản thân đã lờ đi.
Kể từ hôm đó, chú chim không chỉ đơn thuần rút ra bài học về sự kiêu ngạo, mà còn cảm thấy sâu sắc lòng biết ơn với những người bạn của mình – dù chúng khác biệt, nhưng vẫn luôn sẵn sàng bảo vệ nhau. Chú quyết định không còn châm chọc hay trêu đùa vẻ ngoài của bất kỳ ai nữa.
Có những điều không thể nhìn thấy, và mỗi loài vật trên đời này đều có giá trị riêng của mình. Cuộc sống chung quanh thật sự đẹp đẽ hơn khi ta biết tôn trọng lẫn nhau.
Vậy nên, câu chuyện này đã mang một thông điệp nhân văn sâu sắc: Hãy trân trọng sự khác biệt và không nên coi thường người khác chỉ vì vẻ bề ngoài. Cảm xúc chân thành và sự tôn trọng lẫn nhau mới thật sự giúp chúng ta sống hòa thuận và vui vẻ.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.