Ngày xưa, vào một thời kỳ xa xưa, khi mà con người vẫn chưa biết đến nghệ thuật cày cấy để có lương thực, họ chỉ sống dựa vào những món ăn từ thịt thú rừng, các rễ cây, trái cây và những loại rau dại mọc tự nhiên. Cuộc sống của họ rất vất vả, phải lặn lội trong rừng sâu để tìm thức ăn, nhưng cũng đầy những kỷ niệm đẹp bên nhau.
Những dải đất ven sông, nơi mà đất đai được bồi đắp bởi phù sa hằng năm, rất màu mỡ và tươi tốt. Vua Hùng, một vị vua trí thức và thương dân, khi nhìn thấy cảnh vật ấy đã nảy ra một ý tưởng lớn lao. Ngài đã triệu tập các dân làng lại và nói bằng giọng đầy ấm áp:
“Các con, những mảnh đất bên dòng sông này rất giàu có. Chúng ta cần chung tay cải tạo nó để giữ nước, ngăn lũ lụt, và giữ lại những lợi ích mà thiên nhiên ban tặng cho chúng ta.”
Từ những lời khuyến khích của vua, dân chúng hăng hái tìm cách đắp bờ giữ nước. Vua Hùng một lần nữa ngắm nhìn những bông lúa hoang mọc dại bên bờ sông, và ngài nảy ra một ý tưởng về việc trồng lúa đại trà để cung cấp lương thực cho dân.
“Chúng ta hãy cùng nhau tìm ra cách gieo hạt!” Vị vua kiên định nói tiếp. “Hãy mang những hạt giống tốt nhất và học cách gieo chúng xuống đất.”
Khi dân làng lần đầu thử sức, họ tỏ ra bối rối và lo lắng, không biết bắt đầu từ đâu. Thấu hiểu được nỗi lòng của người dân, vua Hùng đã bỏ công sức mình để hướng dẫn họ. Ngài nhổ lên một cây mạ xanh tươi, rẽ sóng nước lội xuống ruộng, kiên nhẫn dạy dân làng từng bước:
“Trước hết, hãy gieo hạt này xuống đất, rồi phủ đất lên trên. Hãy tưới nước cho chúng mỗi ngày, và chúng sẽ lớn lên mạnh mẽ.”
Ngắm nhìn sự nhiệt thành của mọi người, vua Hùng cảm thấy trong lòng tràn đầy niềm tự hào. Dân chúng, qua từng giọt mồ hôi, đã dần nắm bắt được cách thức cấy lúa. Họ cấy hạt từ sớm mai cho đến khi mặt trời đứng bóng, ánh nắng vàng rực rỡ phản chiếu trên mặt nước như những viên ngọc quí.
Khi công việc đã hoàn tất, mọi người cùng nhau quây quần dưới một gốc đa lớn, nơi mà những chiếc lá xòe ra như ô che mát cho họ. Họ chia sẻ những miếng bánh từ hạt gạo đầu mùa, tiếng cười vang vọng giữa trời xanh.
“Chúng ta đã làm được rồi!” Một người nông dân reo lên, đôi mắt ánh lên sự hy vọng. “Giờ đây, không còn phải sống dựa vào thú rừng nữa.”
Vua Hùng mỉm cười, trong lòng ngập tràn hạnh phúc. Ngài hiểu rằng, không chỉ có hạt lúa mà còn tình đoàn kết và sự hy vọng mới chính là sức mạnh giúp họ vượt qua mọi khó khăn. Và như vậy, từ những bước chân chập chững đầu tiên, dân làng đã có thể tự mình tạo ra nguồn sống bền vững cho con cháu mai sau.
Câu chuyện này không chỉ là một bài học về việc trồng lúa, mà còn là bài học về tình yêu thương, sự sẻ chia và những giá trị con người cần trân trọng trong cuộc sống hàng ngày. Sự đoàn kết và chí tiến thủ chính là những yếu tố giúp họ vượt qua mọi thử thách.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.