Ngày xửa ngày xưa, tại một vùng đất rừng núi hoang sơ nằm ở biên giới phía Bắc Trung Quốc tiếp giáp với nước Hồ, có một lão ông được người đời biết đến với cái tên Tái Ông. Ông sống trong một ngôi nhà nhỏ, xung quanh là cánh đồng xanh mướt, nơi mà ông chăm sóc một chú ngựa quý hiếm. Chú ngựa mà ông nuôi không chỉ đẹp đẽ, mà còn dũng mãnh, giúp ông rất nhiều trong công việc hàng ngày.
Một ngày nọ, khi ánh nắng vàng nhuộm tràn khắp núi rừng, con trai của Tái Ông dẫn ngựa đến bãi cỏ gần biên giới để ăn. Tuy nhiên, vì một phút lơ đãng, chú ngựa đã bất ngờ chạy biến sang đất Hồ. Khi nghe tin dữ, hàng xóm nghe thấy đã đến nhà Tái Ông để chia buồn, vẻ mặt buồn bã và thương cảm.
Họ nói:
– Ôi, thật là không may cho ông! Ông đã mất đi một chú ngựa quý giá.
Tái Ông chỉ cười nhẹ, ánh mắt của ông sâu lắng như một đại dương không bờ bến.
– Tôi mất ngựa, nhưng biết đâu đó lại là điều tốt đẹp? – Ông bình thản đáp.
Thời gian trôi qua, và một điều kỳ diệu đã xảy ra. Vài tháng sau, trong một buổi chiều mát mẻ, chú ngựa lạc đã trở về, không những vậy còn dẫn theo một con ngựa khác từ xứ Hồ, con ngựa này còn to lớn và mạnh mẽ hơn nữa.
Hàng xóm lại ùn ùn kéo đến, lần này với gương mặt rạng rỡ và phấn khởi:
– Ông thật may mắn! Một ngựa quý, quý quá đi!
Tuy vậy, một lần nữa, Tái Ông chỉ mỉm cười, nhưng gương mặt ông có phần lo lắng:
– Tôi được ngựa quý, nhưng sợ rằng đó chẳng phải là điềm lành.
Mọi người nhìn nhau, cảm thấy kỳ lạ trước thái độ dường như thất thường của ông. Ngay sau đó, một chuyện không ngờ đã xảy ra. Con trai ông, một chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết và thích thú với việc cưỡi ngựa, đã quyết định thử sức mình trên lưng con ngựa mới. Tuy nhiên, điều không may đã xảy ra, chàng ngã xuống đất và gãy chân, khiến mọi người xung quanh không ngừng thổn thức.
Hàng xóm lại một lần nữa tìm đến ông, lần này họ mang theo những lời động viên đầy lòng thương cảm:
– Chắc hẳn ông đang rất đau lòng. Đó thực sự là một tai họa lớn.
Tái Ông vẫn giữ sự điềm tĩnh, một sự bình thản đến lạ:
– Con trai tôi gãy chân, nhưng biết đâu lại là điều may mắn cho chúng tôi.
Mọi người xung quanh bây giờ đã thật sự bối rối và có phần khó hiểu về ông lão. Họ thầm nghĩ có lẽ sự mất mát đã khiến ông mất lý trí.
Thời gian lại trôi qua, và như một định mệnh đã sắp đặt. Một năm sau, chiến tranh nổ ra, quân đội nước Hồ tấn công và lôi cuốn hầu hết những thanh niên trong vùng phải ra trận. Nhiều người trong số họ không bao giờ trở về, nhưng con trai của Tái Ông, nhờ chân bị gãy nên được ở lại nhà, thoát khỏi cảnh hiểm nguy.
Khi những người hàng xóm thấy đứa trẻ còn sống sót, họ mới thấu hiểu hết những gì Tái Ông đã nói. Họ lặng người và nhận ra rằng những gì tưởng chừng như xui xẻo lại ẩn chứa trong đó những điều tốt đẹp.
Câu chuyện của Tái Ông và những bài học từ cuộc đời ông không chỉ là một truyền thuyết dân gian mà còn là một bài học sâu sắc về sự lưỡng tính của vận mệnh. Thực sự, cuộc sống luôn là một hành trình đầy bất ngờ. Khi đối mặt với khó khăn, ta hãy nhớ rằng những mất mát cũng có thể chứa đựng những cơ hội mới, và những điều tốt đẹp có thể mang theo những rủi ro tiềm tàng.
Vì vậy, chính trong cái gọi là “Tái ông thất mã” – việc ông lão mất ngựa, lại mang ý nghĩa sâu sắc là biết đâu, trong khổ đau lại có hạnh phúc, còn trong hạnh phúc lại có khổ đau. Qua những thăng trầm ấy, đời người càng thêm phong phú và đáng giá hơn.
Bài học chính là: chúng ta không thể tiên đoán trước may mắn hay bất hạnh, nhưng quan trọng hơn là thái độ và sự bình tĩnh trước dòng chảy của cuộc sống. Hãy chấp nhận mọi điều với tâm an nhiên, và luôn tin rằng sau cơn mưa trời sẽ lại sáng.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện tại đây. Và hãy xem thêm các Truyện cổ tích khác tại cotichvietnam.com