Ngày xưa, trong một khu rừng xanh tươi, nơi những cây cổ thụ vươn cao và chim chóc líu lo ca hát, có một con Sói rừng nổi tiếng với tính cách hung ác và quỷ quyệt. Nó luôn lên kế hoạch để làm hại những loài vật yếu đuối xung quanh. Một hôm, Sói nghe tin ở một làng nhỏ lân cận có một chú bé lâm bệnh và ngay lập tức, một ý tưởng độc ác lóe lên trong đầu nó. Nó quyết định sẽ vào làng để chiếm đoạt ý niệm ngây thơ của con người và thỏa mãn cơn thèm thịt của mình.
Sói nhanh chóng bắt tay vào kế hoạch gian manh. Nó tự trang điểm thành một thầy tu nghiêm trang: trên đầu đội chiếc mũ thánh màu hồng, khoác bên ngoài bộ áo thánh trắng muốt như mây, và dưới chân là đôi giày thánh màu vàng óng ánh. Nó còn đeo một chuỗi tràng hạt bằng gỗ quý quanh cổ, kẹp chặt một quyển kinh cổ trong nách trái, tay cầm chắc một chiếc gậy để tạo dáng vẻ tôn nghiêm. Sau khi đã sắp xếp, Sói khởi hành đến làng.
Khi bước chân vào làng, những âm thanh cầu nguyện réo rắt từ miệng Sói nhanh chóng thu hút sự chú ý của người dân. Tiếng hát đều đều của nó không chỉ chứa đựng những câu kinh mà còn thấm đẫm sự nịnh nọt, khiến mọi người quây quần lại gần. Bố mẹ của đứa trẻ ốm vui mừng đến nỗi ra sức mời gọi thầy tu, mong ông sẽ chữa trị cho con mình.
“Xin chào ngài! Chúng tôi rất cần sự giúp đỡ của ngài!” họ cầu khẩn, lòng đầy hy vọng. Chẳng bao lâu sau, một bàn tiệc với gà vịt, rượu thịt đã được bày biện hết sức thịnh soạn để đãi vị thầy tu kỳ diệu.
Rượu thịt no say, Sói chậm rãi lật quyển kinh ra như thể đang cầu nguyện, rồi tiến tới bên giường của thằng bé. Nó nhìn thằng bé từ đầu đến chân với ánh mắt đáng sợ và thốt lên:
“Cháu bị bệnh nặng lắm! Chỉ có ta – vị thầy tu vĩ đại nhất vùng này – mới có thể cứu chữa. Chân chủ đã đưa ta đến đây, giờ các ngươi hãy mau giết hai con bò để ta tế lễ cầu an cho cháu!”
Khi hai con bò được bày lên bàn, trời đã ngả về đêm. Sói phao phao nói với bố mẹ đứa trẻ:
“Các con hãy về phòng nghỉ ngơi, ta sẽ ở đây canh chừng cho cháu.”
Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh le lói hắt qua cửa sổ, bố mẹ đứa trẻ hấp tấp chạy sang phòng con mình. Khi họ đẩy cửa bước vào, cảnh tượng họ nhìn thấy làm cho họ choáng váng: thầy tu biến mất, hai con bò cũng không còn, chỉ còn lại vết máu và vài mảnh xương lăn lóc.
Nỗi đau đớn giăng kín, bố mẹ đứa trẻ khóc lóc thảm thiết. Tiếng khóc thảm thương đã lan ra khắp làng, khiến cho hàng xóm xung quanh phải dừng lại. Họ cảm thương cho số phận đáng thương của đứa trẻ và quyết định phải tìm kẻ đã gây ra thảm kịch này. Họ đã nghĩ tới Thỏ – một sinh vật khéo léo và thông minh.
Khi Thỏ được gọi đến, nỗi đau trên gương mặt của bố mẹ đứa trẻ đã khiến nó xúc động. Sau khi lắng nghe câu chuyện bi thảm, Thỏ quyết định:
“Quả thực các bác đã bị lừa, không phải thầy tu nào hết, mà là một con Sói rừng hung ác. Nhưng đừng lo, tôi nhất định sẽ đưa nó về đây để trả giá cho những gì nó đã làm!”
Trong một khoảnh khắc nhanh chóng, Thỏ cũng đã tự chuẩn bị cho mình một bộ trang phục giống hệt như thầy tu mà Sói đã mặc: đội mũ thánh hồng, khoác áo thánh trắng, đôi giầy màu vàng và cầm theo gậy. Vừa hoàn tất, Thỏ cưỡi lên một con gà trống to lớn, sẵn sàng lên đường.
Khi đến trước cửa nhà Sói, Thỏ bảo gà trống trốn trong bụi rậm, còn mình nỗ lực lớn tiếng đọc kinh cầu nguyện. Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Sói nhanh chóng chạy ra, háo hức mời vị thầy tu vào nhà, nghĩ rằng mình đã gặp được một đồng minh.
Không lâu sau, những món ăn vai trò thịnh soạn đã được bày ra trước mặt, Sói ríu rít nịnh nọt:
“Ôi, được ngài ghé thăm thật là một điều vinh hạnh! Mong ngài thông cảm cho sự thiếu thốn của tôi.”
Thỏ nhai từng miếng thức ăn, cật vấn và nghi ngờ:
“Có vẻ hơi nhạt, đúng không nhỉ?”
Sói tức tốc đáp:
“Để tôi vào bếp lấy thêm muối.”
Lời vừa buông ra, Sói đã bước vào bếp mà không hề hay biết rằng Thỏ đã theo sau. Khi Sói đặt đầu vào xô muối, Thỏ nhanh trí lao tới đẩy Sói vào trong, nhanh tay túm miệng túi lại và thét lớn:
“Gà trống, mau lại đây giúp tôi!”
Gà trống nghe tiếng gọi vội vã chạy vào, cùng với Thỏ buộc chặt miệng túi lại bằng dây thừng mà nó mang theo.
“Thả ta ra, nếu không ta sẽ ăn thịt cả hai ngươi!” Sói gầm gừ, điên cuồng vùng vẫy trong chiếc túi, nhưng Thỏ và gà trống hoàn toàn không để tâm tới tiếng đe dọa ấy. Họ vác Sói chạy một mạch về làng, nơi mà sẵn sàng có những người đang chờ đợi.
Dân làng tụ tập, nóng lòng chờ đợi. Họ lần lượt thay phiên nhau, người thì đấm, người thì đánh, người thì quật Sói rừng, tất cả họ đều nhắm đến một kẻ đã từng gây ra sự khổ đau cho gia đình. Cuối cùng, chẳng bao lâu sau, gã Sói gian ác đã phải trả giá cho tội ác của mình.
Câu chuyện này nhắc nhở chúng ta rằng: Bề ngoài không thể quyết định bản chất con người. Hãy luôn nhìn sâu vào tâm hồn và hành động thực sự của một người, thay vì chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài mà họ thể hiện.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện tại đây. Và hãy xem thêm các Truyện cổ tích khác tại cotichvietnam.com