Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ bình yên nằm bên bờ sông Lô trong xanh, có một cặp đôi trai gái đang yêu nhau say đắm. Chàng là một chàng trai khôi ngô, có tên là Thiện, còn nàng là một thiếu nữ xinh đẹp, tên là Hạnh. Họ đã hẹn hò từ thuở nhỏ, cùng nhau lớn lên và cùng nhau mơ mộng về tương lai rực rỡ.
Ngôi làng nơi họ sinh sống được bao bọc bởi những cánh đồng vàng óng ánh, cây cối xanh tươi và những dãy núi hùng vĩ trên nền trời cao vút. Ở giữa làng, có một cây cổ thụ to lớn, cành lá xum xuê, đó là nơi mà Thiện và Hạnh đã trải qua biết bao kỷ niệm đẹp đẽ. Họ thường ngồi dưới gốc cây, tâm sự về những ước mơ, và cùng nhau chia sẻ những nụ cười hạnh phúc.
Khi mùa thu đến, những chiếc lá vàng rơi xuống như những giọt nắng lung linh, Thiện và Hạnh quyết định sẽ tổ chức một buổi lễ cưới long trọng. Họ mong muốn được cùng nhau đi qua cuộc đời, tay nắm tay, vượt qua mọi thử thách. Tuy nhiên, trước ngày cưới, Hạnh bỗng nhận được tin dữ từ gia đình.
“Con gái ơi, bố mẹ vừa nghe tin một vị thần xấu đã xuất hiện ở vùng núi phía Bắc. Người ta đồn rằng, ai không mang nhẫn cưới được phép làm lễ thành hôn thì sẽ gặp phải tai họa,” mẹ Hạnh lo lắng nói, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi.
“Hạnh ơi, chúng ta phải tìm cách có được chiếc nhẫn cưới này,” Thiện nói, giọng đầy quyết tâm.
Thế là, trong cơn mưa tầm tã của mùa thu, hai người cùng nhau lên đường đi tìm chiếc nhẫn cưới. Họ băng qua những cánh rừng rậm rạp, vượt qua những con suối nhỏ và leo lên những ngọn đồi cao chót vót. Mồ hôi đổ xuống như suối chảy, nhưng ánh mắt của họ luôn hướng về phía trước, không một chút do dự.
Sau nhiều ngày tháng tìm kiếm, cuối cùng họ đến được một ngôi đền cổ xưa. Đền nằm ẩn sâu trong rừng, ánh sáng mặt trời xuyên qua tầng lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đất. Trên bệ đá cao, có một chiếc nhẫn bằng vàng sáng chói, phát ra ánh sáng huyền ảo.
“Đó chính là chiếc nhẫn!” Hạnh reo lên, mừng rỡ.
Thiện bước tới và nhẹ nhàng nhấc chiếc nhẫn lên. Ngay lúc đó, một vị thần từ trong bóng tối bước ra, giọng nói vang vọng như tiếng sấm: “Chỉ những ai thực sự yêu thương nhau mới có thể sở hữu chiếc nhẫn này. Các ngươi hãy chứng minh tình yêu của mình bằng cách vượt qua thử thách.”
Họ cùng nhau trải qua nhiều khó khăn, từ việc giải mã những câu đố hóc búa đến việc vượt qua những cạm bẫy hiểm nguy mà vị thần sắp đặt. Qua mỗi thử thách, tình cảm của Thiện và Hạnh càng trở nên vững bền hơn. Họ nắm tay nhau vượt qua mọi chông gai, khẳng định rằng tình yêu thật sự sẽ vượt qua mọi rào cản.
Cuối cùng, khi họ trở về làng, chiếc nhẫn cưới đã là biểu tượng cho tình yêu bền chặt của họ. Một buổi lễ cưới rộn ràng được tổ chức dưới gốc cây cổ thụ, nơi mà họ đã chia sẻ những kỷ niệm đẹp trong quá khứ. Ánh nến lung linh, tiếng cười rộn rã, hòa quyện với hương vị ngọt ngào của những món ăn truyền thống làm cho không khí trở nên đầy ấm cúng.
Khi mọi người bắt đầu nhảy múa, Thiện quỳ xuống, tay cầm chiếc nhẫn vàng trong suốt ánh sáng, ánh mắt rực lên vẻ kính trọng và yêu thương:
“Hạnh, từ giờ phút này, anh nguyện sẽ yêu thương em, chăm sóc em như chính bản thân mình. Chiếc nhẫn này không chỉ là của cải, mà còn là ước nguyện mãi mãi bên nhau.”
“Em cũng vậy, Thiện ơi. Chiếc nhẫn này sẽ luôn nhắc nhớ chúng ta về tình yêu chân thành và những kỷ niệm ngày hôm nay,” Hạnh đáp lại, đôi mắt ngấn lệ hạnh phúc.
Từ đó về sau, chiếc nhẫn cưới chính là biểu tượng không chỉ của tình yêu mà còn của sự chân thật và gắn bó. Nó mang thông điệp rằng tình yêu chân chính sẽ luôn vượt qua mọi thử thách và khó khăn, và rằng những điều tốt đẹp sẽ đến với những ai luôn sẵn lòng hy sinh vì người mình yêu.
Và họ sống hạnh phúc bên nhau, mãi mãi.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com