Ngày xưa, trong một khu rừng xanh mướt nằm sâu giữa những ngọn núi hùng vĩ, có một chú nhím tên là Nhi. Nhi không giống như những chú nhím khác, thay vì có bộ lông đầy gai sắc nhọn, chú lại sở hữu một bộ lông mềm mại và mượt mà. Bộ lông ấy mang màu nâu ấm áp, lúc nào cũng thơm ngát mùi cỏ dại, khiến cho tất cả những loài động vật khác trong khu rừng đều phải ganh tỵ.
Một buổi chiều tà, ánh nắng vàng rơi xuống như những sợi chỉ ánh sáng, Nhi lang thang trong khu rừng, ngắm nhìn những bông hoa rực rỡ đang nở rộ và nghe tiếng chim hót líu lo. Bỗng nhiên, chú gặp một con cáo ranh mãnh tên là Đen. Đen là một con cáo kiêu ngạo, hắn ta không bao giờ bỏ lỡ cơ hội để chế giễu những loài động vật khác.
“Chà, bộ lông của mi thật là đẹp, Nhi ạ! Nhưng có nhược điểm là rất dễ bị tổn thương,” Đen nói trong giọng điệu châm biếm.
Nhi, mặc dù rất tự hào về bộ lông của mình, vẫn cảm thấy nhói lòng khi nghe những lời lẽ châm chọc từ Đen. Chú nhẹ nhàng đáp lại:
“Đúng là bộ lông của tôi mềm mại, nhưng đó cũng chính là nét đẹp riêng của tôi. Người ta không thể chỉ đánh giá một ai đó dựa trên vẻ bề ngoài.”
Đen cười khẩy, đôi mắt hắn lấp lánh như những viên đá quý, nhưng bên trong lại âm thầm toan tính:
“Nếu là vậy, thì tôi sẽ chứng minh cho mi thấy rằng bộ lông mềm mại có thể trở thành một bất lợi lớn. Tôi sẽ tìm cách khiến mi phải thay đổi.”
Ngày qua ngày, Đen thường xuyên truyền tai câu chuyện về Nhi cho các loài động vật trong rừng. Hắn ta nói rằng Nhi không đủ mạnh mẽ, rằng chú chỉ là một chú nhím yếu đuối không có khả năng tự bảo vệ mình. Dần dần, những câu chuyện ấy lan rộng, khiến Nhi cảm thấy bị cô lập và khổ sở.
Một hôm, giữa lúc lo lắng và chán chường, Nhi quyết định lặn lội tới cuối rừng, nơi có một dòng suối trong veo, sáng như gương. Nơi đó, chú gặp một bà tiên hiền hậu, người đã sống trong rừng từ bao đời nay. Với đôi mắt nhân từ và nụ cười ấm áp, bà tiên gọi Nhi lại gần và hỏi:
“Có điều gì khiến trái tim của chú buồn bã như vậy?”
Nhi chầm chậm kể lại câu chuyện của mình, từ những lời châm chọc của Đen đến nỗi buồn sâu thẳm trong lòng.
Bà tiên lắng nghe, rồi nhẹ nhàng nói:
“Con ạ, vẻ đẹp bên ngoài không phải là tất cả. Quan trọng hơn cả là lòng can đảm và tấm lòng thiện lương của con. hãy luôn tự hào về bản thân, bởi chính sự khác biệt của con sẽ làm cho thế giới này đẹp hơn.”
Nghe những lời ấy, nước mắt Nhi rưng rưng. Chú cảm thấy trong lòng mình một sức mạnh mới mẽ, như lớp rào chắn bảo vệ tâm hồn chú trước những lời đàm tiếu. Nhi quyết định trở về khu rừng với một tinh thần lạc quan.
Từ đó trở đi, Nhi sống đúng với chính mình, không màng tới ánh nhìn của người khác. Chú giúp đỡ những loài động vật khác, chia sẻ thức ăn và bảo vệ những sinh vật yếu đuối. Thời gian trôi qua, bản chất tốt đẹp của Nhi đã chinh phục được trái tim của tất cả các loài động vật trong rừng, ngay cả Đen.
Một ngày nọ, Đen, từ xa nhìn thấy Nhi đang giúp đỡ một chú thỏ con bị thương, bỗng thấy xấu hổ vì những gì mình đã làm. Hắn tiến đến, cúi đầu xin lỗi Nhi:
“Tôi đã sai khi đánh giá mi. Bộ lông mềm mại của mi không làm cho mi yếu đuối, mà lại mang đến cho mi sự nhân ái và tình thương.”
Nhi cười nhẹ, bộ lông mượt mà của chú óng ánh dưới ánh mặt trời. Chú nói:
“Không ai hoàn hảo cả. Chúng ta hãy cùng nhau sống tốt đẹp và hỗ trợ lẫn nhau nhé.”
Và từ đó, khu rừng ấy trở thành một nơi ấm áp, nơi mọi loài động vật sống hòa thuận bên nhau, cùng nhau chia sẻ yêu thương. Họ hiểu rằng chính sự khác biệt mới làm nên nét đẹp của cuộc sống và tình bạn.
Bài học từ câu chuyện này là: Thật sự đẹp không chỉ nằm ở bề ngoài mà còn là lòng tốt và sự chân thành trong trái tim.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com