Ngày xưa, trong một khu rừng xanh mướt, nơi những chiếc cây cao vút vươn ra ánh nắng và những luồng gió mát lành thổi qua từng tán lá, có một ngôi nhà nhỏ xinh xắn của một bà mẹ dê. Bà sống cùng với bảy chú dê con đầy đáng yêu và tinh nghịch. Những chú dê con đó có đủ màu sắc: chú dê lớn nhất màu trắng như tuyết, hai chú dê giữa với màu vàng nâu như ánh nắng, và bốn chú dê nhỏ bé nhất có màu xám tro, nhìn rất dễ thương.
Mỗi buổi sáng, bà mẹ dê thường nhắc nhở các con của mình trước khi ra khỏi nhà.
“Mẹ sẽ đi ra ngoài một lúc, các con hãy ở yên trong nhà và đừng mở cửa cho bất kỳ ai, đặc biệt là chú sói xám gian xảo. Nhớ lấy điều mẹ nhắc nhé!”
Bảy chú dê con gật đầu, ánh mắt trước sự hồi hộp nhưng cũng đầy háo hức. Chúng biết rằng mẹ chúng sẽ quay lại, nhưng sự tò mò về thế giới bên ngoài luôn cháy bỏng trong lòng.
Khi bà mẹ dê ra khỏi nhà, cả rừng rực rỡ ánh sáng, chim ca hát líu lo như một bản nhạc du dương, và những bông hoa rực rỡ trong khu vườn trước nhà. Bảy chú dê con ngồi quanh chiếc bàn gỗ nhỏ, trò chuyện và đùa giỡn. Một lát sau, một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua, khiến cả bảy chú dê con phải rét run.
Đúng lúc đó, một chú sói xám xuất hiện từ phía xa, với bộ lông xù xì và đôi mắt lấp lánh mà mang theo những ý đồ xấu xa. Hắn định lợi dụng sự ngây thơ của bảy chú dê con. Hắn tiến lại gần, trong khi tiếng chân vang lên trên con đường mòn, hắn giả vờ thân thiện:
“Chào các chú dê nhỏ! Ta là một người bạn đến thăm. Mẹ các chú có nhà không? Ta có một số món quà rất ngon cho các con đó!”
Nghe lói nói ngọt ngào của sói, những chú dê con cảm thấy hứng thú và ngây thơ ngước nhìn nhau. Chú dê lớn nhất lên tiếng:
“Bà mẹ chúng tôi dặn không mở cửa cho bất kỳ ai, đặc biệt là ngài.”
“Hứ! Ta chỉ muốn trở thành bạn của các con thôi.” Sói cau mày, và nhìn về phía bông hoa đang nở rộ. “Hãy nhìn xem, bông hoa này thật đẹp, chắc chắn bà mẹ các con sẽ vui khi thấy các con có bạn.”
Khi bảy chú dê con vẫn kiên quyết không mở cửa, sói quyết định bỏ đi một lúc để tính kế. Hắn về phía một cái hồ gần đó để uống nước và âm thầm nghĩ cách lừa được các chú dê con.
Một lúc sau, sói trở lại, nhưng lần này với một giọng nói khác, cao hơn và nhẹ nhàng hơn, hắn giả vờ rằng mình là bà mẹ của bảy chú dê con.
“Mẹ đây, các con yêu quý. Mẹ đã mua cho các con các món ăn ngon, hãy mở cửa cho mẹ đi nào.”
Bảy chú dê con nghe thấy giọng nói quen thuộc, nhưng thế nào cũng cảm thấy có điều gì đó lạ lẫm. Chú dê nhỏ nhất không ngần ngại khẳng định:
“Xin lỗi, mẹ, nhưng trước đây mẹ đã bảo chúng con không mở cửa cho ai cả. Mẹ hãy cho chúng con thấy chân trước của mẹ để chúng con biết chắc đó là mẹ!”
Sói gầm gừ rồi rút lui, hắn đi tìm một viên đá lớn, đập vào chiếc chân của mình cho đau và dính máu.
“Thế này đã đủ để chứng minh chưa?” Sói trả lời một cách lạnh lùng.
Bảy chú dê con nhìn nhau đầy lo lắng. Cuối cùng, chú dê thứ hai lớn lên tiếng:
“Nếu thật là mẹ, hãy cho chúng con biết điều gì mà mẹ đã dặn!”
Và trong khoảnh khắc đó, sói, mất bình tĩnh, đã đáp một câu ngớ ngẩn:
“Các con phải mở cửa, vì mẹ không muốn các con mở hết nhé!”
Thế rồi, cả bảy chú dê con nhận ra điều đó. Họ cùng nhau quyết định không mở cửa. Quá tức giận, sói rời đi, nhưng hắn không từ bỏ.
Đến khi trời tối, bà mẹ dê trở về, mang theo nhiều món ăn thơm ngon. Nhìn thấy các con mình an toàn và không mở cửa cho người lạ, bà mẹ dê khen ngợi:
“Các con thật thông minh và dũng cảm! Tình yêu thương và sự cảnh giác bảo vệ gia đình rất quan trọng. Nếu mẹ không có mặt, các con cần phải sáng suốt và tin tưởng vào bản thân mình.”
Bảy chú dê con cảm thấy tự hào, những giọt nước mắt vui mừng xuất hiện. Họ đã học được rằng sự cẩn trọng và lòng tin là những tấm khiên vững chắc nhất giữa thế giới rộng lớn ngoài kia.
Và từ hôm đó, bảy chú dê con không chỉ học được cách sống khôn ngoan hơn, mà còn hiểu sâu sắc giá trị của tình thân và lòng yêu thương. Họ đã cùng nhau vui vẻ bên mẹ, trong ngôi nhà nhỏ xinh giữa khu rừng thỏa rộng ánh sáng.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com