Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm bên dòng sông xanh biếc, có một cặp vợ chồng nông dân cần cù tên là Ông Bà Khải. Họ sống trong một căn nhà gỗ đơn sơ, nhưng ấm áp và đầy tình yêu thương. Mảnh vườn trước nhà được cày xới chăm sóc tỉ mỉ, nơi nở những bông hoa đủ màu sắc và các loại rau củ tươi ngon. Hằng ngày, ông Khải trải lòng ra với bầu trời bao la, còn bà Thoa, vợ ông, luôn tươi cười dù trong tay chỉ có chút lương thực ít ỏi.
Một hôm, trong lúc dọn dẹp bếp núc, bà Thoa thấy một bộ đũa bằng gỗ cũ kỹ, nó đã lấm lem bụi bẩn và sờn màu. Bà chợt nhớ lại câu chuyện mà bà đã từng nghe từ bà ngoại: “Tưởng chừng như vô tri, nhưng đôi đũa có thể mang lại may mắn cho những ai biết yêu thương và trân trọng nó.”
“Ông ơi! Chúng ta sẽ dùng đôi đũa này để ăn cơm,” bà nói với giọng ấm áp.
Ông Khải nhìn sang, đôi mắt lấp lánh: “Bà thật kỳ diệu. Tuy chúng đã cũ, nhưng nếu chúng ta tin tưởng vào sự kỳ diệu, mọi điều sẽ không còn đơn giản như vẻ bề ngoài.”
Từ ngày đó, cặp đôi cùng nhau sử dụng đôi đũa để chia sẻ những bữa cơm. Họ không chỉ ăn với thực phẩm đơn sơ mà còn tận hưởng từng miếng ăn bên nhau với sự chăm sóc và thấu cảm. Dù là bữa cơm chỉ có bát cơm trắng với chút rau, nhưng khi được thưởng thức bằng đôi đũa, mọi thứ trở nên ngon lành hơn bội phần.
Điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Ngày qua ngày, tình yêu của họ lớn mạnh hơn; cái nghèo khó dần dần bị đẩy lùi. Một buổi sáng đẹp trời, ông Khải ra vườn làm mướn cho một nhà giàu. Chủ đất thấy ông chăm chỉ, nên đã hỏi:
“Ông có muốn làm bếp cho gia đình tôi không?”
Ông Khải nghĩ ngợi một chút rồi gật đầu đồng ý. Thế rồi từ công việc làm thuê, ông cùng bà Thoa tiết kiệm được một khoản tiền nhỏ. Dần dần, họ đã có thể mở một quán ăn nhỏ trong làng, nơi mà những món ăn họ làm bằng cả trái tim và sự tận tâm hòa quyện với đôi đũa cũ kỹ đã trở thành món ăn nổi tiếng, khiến nhiều người tới thưởng thức.
Một ngày nọ, có một người đàn ông từ phương xa ghé thăm quán. Ông ta là một thương nhân giàu có, ăn một bữa tại đây và rất thích món ăn. Sau khi thanh toán, ông ta hỏi:
“Tại sao thực phẩm đơn giản như thế này lại ngon đến vậy?”.
“Chúng tôi không chỉ nấu bằng nguyên liệu tốt, mà còn nấu bằng cả tình yêu mà chúng tôi dành cho nhau,” bà Thoa trả lời với nụ cười rạng rỡ.
Người thương nhân cảm động trước những gì nghe thấy, quyết định đầu tư vào quán ăn của đôi vợ chồng, và từ đó, sự nghiệp của họ phát triển rực rỡ. Họ không chỉ trở thành những người có của ăn của để mà còn giúp đỡ những người nghèo khổ trong làng.
Mỗi buổi tối, trước khi đi ngủ, ông bà vẫn ngồi bên nhau bên mâm cơm và tay cầm đôi đũa cũ mà từng gắn bó bao nỗi niềm. Họ luôn tâm niệm rằng:
“Đôi đũa không chỉ là vật dụng, mà còn là cầu nối yêu thương. Chỉ cần ta biết yêu thương và chia sẻ, mọi sự khó khăn sẽ dần trở nên dễ dàng.”
Thế là từ đó, bao nhiêu người trong làng đã học được bài học quý giá từ ông bà Khải: Hãy luôn trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống, bởi chính những điều đó sẽ làm nên hạnh phúc cho ta và những người xung quanh.
Và từ ấy, đôi đũa cũ kỹ trở thành biểu tượng cho tình yêu và sự đoàn kết, mang ý nghĩa đặc biệt trong lòng mỗi người dân trong ngôi làng nho nhỏ bên dòng sông.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com