Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi, có một ông vua hào phóng và đầy quyền lực, ông có một cô con gái xinh đẹp tuyệt trần, nhưng lại khá kiêu ngạo và xấc xược. Cô thường khiến mọi người xung quanh phải đau đầu với những lời châm chọc và chê bai của mình. Bất kỳ ai đến cầu hôn đều bị nàng xem xét từng chi tiết, từ dáng vẻ cho đến phong cách ăn mặc. Những buổi tiệc mời gọi những chàng trai từ khắp nơi đã không thể khiến nàng thay đổi.
Trong một buổi tiệc trọng đại mà vua tổ chức, các chàng hoàng tử, công tước và hiệp sĩ đều đến tham dự. Từng người một đều được giới thiệu với công chúa, nhưng dường như chẳng ai được nàng chấp nhận. Có người thì quá mập, như một cái thùng chứa rượu; có người thì cao kều, chẳng ra dáng vẻ gì; hay có người quá trắng bệch, như xác chết; và người khác thì đỏ như gà sống. Nàng châm chọc với nụ cười khinh miệt, thậm chí không ngần ngại mà chỉ trích ngay cả một vị vua lớn tuổi ngồi ở vị trí cao.
“Trời ơi, cằm của vị ấy như mỏ quạ!” nàng thốt lên.
Từ hôm ấy, mọi người đều gọi vị vua ấy là Vua Quạ.
Vua cha thấy con gái mình liên tục châm biếm những chàng trai hiền lành, nổi cơn giận và quyết định rằng bất cứ ai muốn cưới công chúa phải là người đầu tiên bước vào cổng cung điện. “Ta sẽ để cho một người ăn mày nào đó làm phò mã!”, ông thề quyết liệt.
Chẳng bao lâu sau, một nhạc sĩ nghèo khổ, bộ quần áo rách rưới và bẩn thỉu, đã đến bên cổng cung điện, cất tiếng hát ngọt ngào với hy vọng kiếm chút tiền. Vua nghe thấy tiếng hát ấy, liền gọi người nhạc sĩ vào.
“Hát rất hay, nhà ngươi,” vua tuyên bố, “Ta sẽ gả con gái ta cho ngươi.”
Công chúa không thể tin vào tai mình, kinh hoàng khi nghe cha nói điều ấy.
“Cha ơi! Xin đừng gả cho một kẻ ăn mày!” nàng cầu xin, lòng đầy lo lắng. Nhưng vua đã quyết định.
“Ta đã thề sẽ giữ lời, con sẽ phải theo chồng.”
Không thể phản kháng, công chúa đành phải cầm tay người nhạc sĩ, lặng lẽ rời khỏi cung điện. Dọc theo con đường, nàng cảm thấy mất mát khi nhìn thấy những cảnh vật tuyệt đẹp nhưng lại thuộc về Vua Quạ.
“Ôi, khu rừng xanh tươi này của ai vậy?” nàng hỏi, với đôi mắt nhoè lệ.
“Của Vua Quạ. Nếu nàng trở thành hoàng hậu, khu rừng này sẽ là của nàng,” người chồng đáp.
Nàng thở dài, “Nếu thực sự tôi lấy Vua Quạ thì…”
Khi họ đi qua cánh đồng xanh mướt, nàng lại hỏi:
“Cánh đồng này của ai?”
“Của Vua Quạ. Nó sẽ là của nàng nếu nàng chấp nhận kết hôn với vua.”
Những câu hỏi đầu tiên dần trở thành một nỗi lo lắng trong lòng công chúa.
“Ồ, thật đáng thương cho số phận của tôi…”
Khi họ đến một thành phố lớn, cô lại hỏi:
“Thành phố này thuộc về ai?”
“Của Vua Quạ. Nếu nàng công nhận ông ấy thì thành phố này cũng sẽ thuộc về nàng.”
Cuối cùng, khi hai vợ chồng đi đến một ngôi nhà nhỏ bé, hư nát, công chúa không thể kiềm chế:
“Nhà của ai mà tồi tàn thế này?”
Người nhạc sĩ đáp với nụ cười chân thành:
“Đây là nhà của chúng ta, nơi chúng ta sẽ chung sống.”
Nàng nhìn vào bên trong, phải cúi mình để vào. Cảm giác tủi hổ dâng trào trong lòng, “Đầy tớ đâu? Chúng ta sẽ sống thế nào đây?”
“Đầy tớ à? Chúng ta phải tự làm mọi việc. Nào, nhóm lửa lên, nấu ăn thôi!” người chồng đáp.
Vợ chồng sống bên nhau trong cảnh nghèo khó. Công chúa không biết nhóm lửa, phải nhờ sự giúp đỡ từ chồng. Bữa ăn chỉ là những thứ tầm thường, không đủ để no bụng. Ngày qua ngày, họ phải làm việc không ngừng, từ đan giỏ đến bán đồ gốm. Nhưng công chúa không quen với công việc và tạo ra nhiều kỷ niệm dở khóc dở cười.
Khi họ hết thức ăn, chồng nói với nàng:
“Chúng ta không thể cứ ngồi đây mà chết đói. Em hãy thử đan giỏ đi.”
Mặc dù cô cố gắng, nhưng bàn tay nàng lại bị thương.
“Em thực sự không có khả năng làm việc này,” chồng nói kiên nhẫn. “Hãy để tôi giúp em buôn bán đồ gốm.”
Cô tỏ ra bối rối nhưng không còn lựa chọn nào khác. Ngày đầu tiên, mọi việc diễn ra suôn sẻ. Khách hàng đến nườm nượp chỉ muốn nhìn mặt cô, thậm chí có người không lấy hàng cũng vẫn trả tiền. Nhưng mọi chuyện thay đổi khi một tên lính say rượu vô tình làm vỡ tất cả những món hàng.
Hoảng sợ, cô chạy về nhà, nước mắt lưng tròng:
“Chồng ơi, mọi thứ đã hỏng rồi, em sẽ bị mắng!”
“Cô đừng khóc nữa. Có ai mà biết một nàng công chúa lại ngồi bán gốm ở chợ đâu! Tôi đã hỏi xem cung điện có cần một đầu bếp không,” chồng nói. “Và giờ cô phải đi.”
Thế là công chúa trở thành đầu bếp, phục vụ cho một bữa tiệc lớn mà tất cả người dân trong thành phố đang chuẩn bị.
Khi nhìn thấy ánh đèn rực rỡ từ buổi tiệc, lòng nàng chợt trĩu nặng. Mình quả thật đã tự tay châm biếm số phận của mình, dằn vặt trước những món ăn thơm ngát mà nàng chỉ dám nhìn từ xa.
Thình lình, một hoàng tử trong bộ trang phục lộng lẫy bước ra và mời nàng nhảy. Nàng lo sợ và từ chối, không nhận ra đó chính là Vua Quạ, vị vua mà nàng từng chê bai.
Nhưng mọi chuyện không thể diễn ra như dự kiến. Khi nàng nhảy, chiếc bình chứa thức ăn đổ ra, bẩn thỉu khắp nơi và nàng chỉ muốn độn thổ. Nàng nhận ra rằng, chính người chồng hiện tại lại là Vua Quạ mà nàng đã từng xem thường.
Vua Quạ ôm lấy nàng, an ủi:
“Em đừng sợ, ta chính là người đã yêu em và chấp nhận mọi hình dạng để thử thách lòng kiêu ngạo của em. Những chuyện này chỉ là bài học để em nhận ra giá trị thật sự của tình yêu.”
Cô khóc nức nở, thổn thức rằng nàng thật sự không xứng đáng với tình yêu ấy.
“Em đã lầm lỗi, xin hãy tha thứ cho em…”.
Nhưng Vua Quạ chỉ nhẹ nhàng nói:
“Những ngày khó khăn đã qua đi, bây giờ là lúc cho chúng ta bắt đầu một cuộc sống mới.”
Và cùng với sự giúp sức của quần thần, họ đã có một đám cưới lộng lẫy. Nàng áo quần rực rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Cuộc sống của họ tràn đầy yêu thương, và đồng thời là bài học về sự khiêm nhường, tình yêu thương và lòng vị tha.
Câu chuyện khép lại trong niềm hạnh phúc, mang đến cho mọi người những thông điệp quý báu mà cuộc sống muốn gửi gắm. Ước gì ta được trải nghiệm một phần của cuộc sống ấy!
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.