Ngày xưa, giữa một vùng quê bình dị, có một chú thợ học việc trẻ tuổi tên là Hans. Chú sống trong một ngôi làng nhỏ với ước mơ trở thành một thợ lành nghề, nhưng cuộc sống không dễ dàng như chú tưởng. Suốt nhiều tuần liền, Hans rong ruổi khắp nơi tìm kiếm việc làm, nhưng không ai ngó ngàng đến chú. Nỗi thất vọng trỗi dậy trong lòng chú khi mà túi tiền ngày càng trở nên rỗng tuếch.
Khi mà mọi hy vọng dường như tắt ngúm, Hans bất ngờ đụng phải một người đàn ông Do Thái đi trên con đường خاک đỏ. Trong khi đến gần, chú tự nhủ: “Người Do Thái chắc chắn có rất nhiều tiền, không thể bỏ lỡ cơ hội này!” Cảm giác tuyệt vọng thúc đẩy, chú bèn tiến đến và nói với giọng dứt khoát:
– Đưa tiền đây, nếu không đừng trách ta!
Người Do Thái, với vẻ bình tĩnh, đáp lại:
– Xin hãy để tôi sống, tôi chỉ có tám trinh thôi.
Hans, không để ý đến sự cầu khẩn, đã ra tay đánh đập người đàn ông cho tới khi ông ta nằm bất động. Trước khi rời khỏi cuộc đời, người Do Thái thều thào trong hơi thở yếu ớt:
– Chuyện này có Trời chứng giám.
Hans với tay vào túi của người Do Thái và lấy được đúng số tiền mà ông đã bảo. Không một chút suy nghĩ, chú vội vàng kéo xác ông giấu vào bụi cây rồi tiếp tục lên đường.
Không lâu sau, tại thành phố gần đó, Hans gặp một người thợ cả добрый và được nhận vào làm việc. Thời gian trôi qua, chú dần dần đâm ra yêu con gái của người thợ cả ấy. Cô gái hiền lành, dịu dàng và luôn mang lại cho Hans cảm giác bình yên. Họ cưới nhau và xây dựng tổ ấm, nơi có tiếng cười của những đứa trẻ trong sáng.
Khi gia đình ngày càng đông vui với sự chào đời của hai đứa con, đôi vợ chồng hạnh phúc đứng trước mẹ của cô vợ, nhưng không lâu sau, họ lại trải qua nỗi đau mất mát khi bố mẹ của cô ấy rời bỏ thế gian này.
Vào một buổi sáng, ánh nắng ấm áp làm cho những giọt cà phê trong tay Hans lấp lánh như những viên kim cương. Nhìn ngắm vẻ đẹp của cuộc sống, chú nhẹ nhàng nói:
– Có Trời chứng giám, nhưng Trời nào chứng giám đây nhỉ?
Nghe thấy vậy, vợ chú, với đôi mắt tò mò, hỏi:
– Mình ơi, có gì mà anh cứ nhắc đến Trời vậy? Điều đó có nghĩa là gì?
Hans hésighed, chăm chú nhìn vợ mình:
– Anh không thể nói cho em biết về điều đó…
Vợ chú, đầy yêu thương, nói:
– Nếu anh thực lòng thương em, sao anh không thể chia sẻ với em được nhỉ?
Quyết tâm giữ kín bí mật của mình, Hans cuối cùng bật mí cho vợ câu chuyện đau buồn về việc chú đã từng ra tay với người Do Thái trong lúc tuyệt vọng. Lời nói của người Do Thái trong quá khứ cứ vang vọng trong tâm trí fam:
– Chuyện này có Trời chứng giám.
Hans dặn dò vợ không được tiết lộ câu chuyện này cho bất kỳ ai. Vợ chú hứa sẽ giữ kín, nhưng một hôm, khi đi thăm bà cô, với tâm trạng phấn khởi, cô đã kể câu chuyện bí mật đó mà không nghĩ đến hậu quả. Dưới ánh mắt ngạc nhiên của bà cô, cô đã dặn bà giữ kín.
Thế nhưng, chỉ trong vòng ba ngày, tin tức lan truyền khắp thành phố như lửa gặp gió. Hans, từ một người thợ chân chính, bỗng chốc rơi vào tình cảnh bi thảm khi bị giải ra tòa và phải chịu tội xử trảm vì hành động hèn hạ của mình. Lời nói của người Do Thái trước khi ra đi trong bóng tối lại vọng lại trong tâm trí Hans:
– Có Trời chứng giám.
Đến khi đôi tay lạnh giá của chú không còn ôm ấp được vợ và con, chú mới thấm thía một bài học về những hành động mà mình đã thực hiện trong quá khứ, rằng số phận sẽ không bao giờ tha thứ cho những tội lỗi không thể chuộc lỗi.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.