Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ nằm lặng lẽ bên chân núi, có một gia đình lâm vào cảnh khó khăn. Cha mẹ đã già yếu, nhưng lại phải gồng gánh nuôi dạy bảy người con trai. Dù bọn họ rất chăm chỉ làm việc, nhưng thu nhập từ những mảnh đất ít ỏi không đủ nuôi sống cả gia đình. Những bữa cơm hàng ngày đều tạm bợ, thiếu thốn, khiến bao lần mẹ chỉ biết thở dài, nhìn những đứa con khỏe mạnh mà trĩu nặng lòng.
– Nếu cứ thế này thì e rằng chúng ta phải rời bỏ quê hương! – Người cha trăn trở, ánh mắt của ông chạm phải hình ảnh của những cánh đồng xanh mướt phía xa.
– Chắc hẳn phải có nơi nào chúng ta có thể bắt đầu lại! – Mẹ ông thốt lên, dường như đang suy tính một điều gì đó.
“Phải đi tìm đất lành!” – Cả gia đình đều đồng tình, nhưng không ai biết rõ phải đi đâu. Và rồi bảy người con trai, nghe thấy tiếng cha mẹ lo lắng, đã quyết định sẽ tiếp nhận trách nhiệm này.
Họ rời làng, mỗi người mang trong mình một niềm hy vọng cho một tương lai tốt đẹp hơn. Hướng về phía mặt trời mọc, họ bắt đầu cuộc hành trình, đi qua những cánh rừng sâu thẳm, những ngọn núi cao chót vót, tìm kiếm vùng đất màu mỡ. Dù đã đi rất xa, họ vẫn chưa tìm thấy nơi nào mà lòng họ cảm thấy an yên.
– Hay là chúng ta nên chia ra mỗi người một hướng để tìm kiếm? – Một trong số họ, chàng trai thứ hai, gợi ý.
Người anh cả, với tình thương và tình thần trách nhiệm, đã ngăn cản:
– Mẹ cha đã dặn rằng chúng ta không được rời khỏi nhau. Mỗi người tự tìm sẽ rất nguy hiểm. Nhỡ có chuyện gì xảy ra, ai sẽ giúp ai?
Cuối cùng, họ quyết định tiếp tục đi cùng nhau. Cả bảy anh em kiên trì, bứt phá qua bao vất vả, đi mãi cho đến khi trời bắt đầu tối. Cuối cùng, họ đến một vùng đất đẹp như mơ, với những dải đồi nối tiếp, đất đai màu mỡ, dễ dàng gieo trồng.
– Đây chính là nơi chúng ta tìm kiếm! – Một người trong số họ vui vẻ nói, ánh mắt sáng ngời.
“Chúng ta phải mang cha mẹ và những người nghèo khổ khác tới đây!” – Họ đồng lòng quyết định, nhưng trước tiên, cần kiểm tra xung quanh xem có người dân nào ở đây không.
Khi theo những con đường mòn, họ đến một ngôi làng lặng lẽ. Nhưng một sự im ắng đáng sợ bao trùm nơi đây. Mọi cửa nhà đều kín bưng, không một tiếng động nào vọng lại. Họ lo lắng nhìn nhau, không biết điều gì đã xảy ra.
– Ngôi làng này có vẻ không an toàn. Hãy tìm một nơi khác. – Người em út, với vẻ lo âu, lên tiếng.
– Không, chúng ta đã đi rất xa rồi. Hãy vào ngôi nhà to nhất, có thể tìm được một manh mối gì đó. – Người anh cả quyết định.
Vào trong ngôi nhà lớn, không khí lạnh lẽo khiến ai cũng cảm thấy e dè. Bếp lạnh tanh, rõ ràng đã từ lâu không có lửa. Đúng lúc đó, một cô gái với mái tóc xõa dài, trông có vẻ rất yếu đuối, từ trong phòng bước ra.
– Các anh không được đốt lửa! Chúng sẽ đến và gây họa lớn! – Cô gái nhìn bảy chàng trai, ánh mắt đượm buồn.
Bát ngát tiếng hoảng loạn trong lòng họ. Cô gái cho biết làng cô đã bị quái vật kêu cứu, một con chim khổng lồ cùng với bầy quái thú đã đến, bắt đi biết bao người dân. Bố mẹ cô cũng đã bị đưa đi hôm qua, còn cô trốn được nhờ chui vào hầm.
– Có lẽ chúng ta phải làm gì đó để đánh bại chúng! – Bảy chàng trai gặp nhau, hãy cùng lên kế hoạch.
Trong không khí căng thẳng, mỗi người bắt đầu trình bày ý tưởng của mình. Đã từng thử dùng cung tên, nhưng tất cả đều bất lực trước sức mạnh của những kẻ thù đông đảo. Mỗi lần thất bại, nỗi lo lắng càng tăng thêm.
– Chúng ta nghĩ ra biện pháp nào đó đi! Không thể chấp nhận cái chết như vậy! – Người em thứ ba cảm thấy lo lắng.
Người anh cả, bằng sự lãnh đạo và bình tĩnh, đưa ra giải pháp:
– Chúng ta hãy ở trong nhà, đóng cửa thật chặt. Tôi sẽ khoét những lỗ trên mái nhà. Khi chúng thò đầu vào, hãy xử lý kịp thời!
Suốt cả buổi tối, họ sử dụng sức lực và thời gian để chuẩn bị. Cô gái cũng nhanh chóng giúp họ, vai sát vai trong tâm thế quyết chiến.
Khi tiếng gầm rú của bầy quái thú vang vọng xung quanh, bảy chàng trai cùng cô gái đều nín thở. Những con chim dữ bay lượn trên bầu trời tối, nhưng mỗi đầu chúng thò vào lỗ đều phải chịu số phận bi thảm. Những người anh em hành động khéo léo, không để cho những con chim kịp thời chống cự.
Cuối cùng, khi bầy quái thú đã bay tán loạn, với tất cả sức mạnh còn lại, họ tìm cách bắt được con chim chúa, kẻ đã gây ra bao nhiêu nỗi đau cho dân làng. Giữa một cuộc chiến cam go, sức mạnh và sự dũng cảm đã đưa họ đến chiến thắng.
Nhưng trước khi kết thúc mọi chuyện, người anh cả đã dịu dàng nói với con chim chúa:
– Hãy nói đi! Ngươi đưa những người của chúng ta đi đâu?
Con chim, dẫu đang trong cơn hấp hối, cũng không dám giấu giếm sự thật. Cả nhóm nghe xong câu trả lời của nó, liền lên đường tìm kiếm những người còn lại trong hang núi.
Khi ánh sáng bình minh ló dạng, những người dân làng trở về, không còn sợ hãi. Họ biết ơn bảy chàng trai, vì sự dũng cảm và hy sinh của họ đã cứu sống cả cộng đồng.
Những người bố mẹ của cô gái, đứng đầu trong cộng đồng, đã có một buổi lễ cảm ơn lớn lao tổ chức cho các chàng trai. Bên bát cơm đốt thơm lừng, lòng người rộn ràng như mùa xuân trở lại sau cơn bão.
– Quá may mắn khi có các anh bên cạnh, không có các anh, chắc hẳn chúng tôi không thể sống sót! – Mẹ cô gái nghẹn ngào cảm ơn.
Bảy chàng trai tìm thấy vùng đất lành, cảm nhận tình cảm gắn kết và lòng nhân ái giữa người với người. Cuộc sống bắt đầu lại, họ quyết định xây dựng làng mới, nơi không còn nỗi sợ.
Và như vậy, cuộc hành trình không chỉ là tìm kiếm một nơi để sống, mà còn là tìm kiếm sự nhân văn, tình thân, và lòng dũng cảm, để mỗi người có thể sống hạnh phúc bên gia đình và bạn bè của mình.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.