Ngày xưa, trong một vương quốc xa xôi, có một người lính dày dạn nhưng không biết sợ hãi là gì. Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông bị thải hồi. Không có nghề nghiệp nào để nuôi sống bản thân, ông quyết định rời bỏ thành phố, lang thang khắp nơi, đôi khi xin ăn mấy đồng lẻ từ người qua đường. Trên vai ông luôn khoác một chiếc áo mưa cũ, đôi giày ủng bằng da trâu đã sờn cũ, tất cả tài sản của ông chỉ đơn giản như vậy.
Một buổi sáng đẹp trời, khi ánh nắng rực rỡ hòa quyện cùng mùi thơm của cỏ non vừa mới lên, ông đi dạo trên những cánh đồng xanh mướt. Đi mãi, ông vô tình rơi vào một khu rừng rậm rạp, nơi ánh sáng mặt trời chỉ len lỏi qua những tán cây. Ở đó, ông gặp một người đàn ông khoác áo săn sang trọng, với bộ đồ đi săn màu xanh lấp lánh, người này có vẻ lo lắng vì bị lạc.
Ông lính đến bên, chìa tay ra bắt tay:
– Chào anh bạn! Đôi giày ủng của anh thật đẹp, nhìn bóng loáng quá! Nhưng anh có biết không, dẫu cho anh có đi đến đâu, cũng không sánh bằng chiếc ủng của tôi, vì chúng đã đưa tôi qua bao nẻo đường.
Người đi săn tỏ ra ngạc nhiên nhưng cũng có chút lòng thương hại. Họ nhanh chóng kết bạn, cùng nhau vào rừng kiếm đường ra ngoài. Khi màn đêm buông xuống, họ tìm thấy một ngôi nhà bằng đá cũ kỹ, âm thầm nằm bên một khu rừng hoang vu. Gõ cửa, một bà lão hiện ra với vẻ mặt lo âu.
– Các bác ơi, đừng vào đây! Đây là hang ổ của bọn cướp. Nếu chúng quay về và phát hiện ra hai bác, sẽ không còn cơ hội nào để chạy thoát đâu.
Nhưng ông lính, vì đói quá và không còn chọn lựa nào khác, đã nói:
– Đã đến nước này, thì chết ở đây hay chết đói ngoài kia cũng chẳng khác nhau. Tôi sẽ vào.
Người đi săn hoài nghi nhưng không thể từ chối người bạn mới quen. Bà lão khuyên họ:
– Các bác hãy trốn ở sau lò, nếu bọn chúng có ăn gì thì có thể cơ hội sẽ đến với các bác.
Chưa bao lâu, mười hai tên cướp khát máu xông vào, tiếng cười cợt của chúng vang dội khắp nơi. Trong khi chúng ăn uống thỏa thích, mùi thịt nướng nức mũi, ông lính không cưỡng nổi trước cám dỗ, lớn tiếng ho khan.
Nghe thấy tiếng động, bọn cướp nhận ra sự hiện diện của họ. Chúng nhào tới, trừng mắt giận dữ:
– Hai ngươi đang làm gì ở đây? Muốn chết không?
Ông lính, trong khi mồm vẫn nhai miếng thịt, thản nhiên đáp:
– Tôi đói bụng quá nên muốn ăn trước, sau đó muốn làm gì thì làm.
Bọn cướp ngạc nhiên trước sự điềm tĩnh của ông. Đầu lĩnh bọn chúng cười lớn:
– Mày quả thực không sợ hãi gì cả. Thậm chí, tao còn cho mày ăn, nhưng nhớ rằng sau đó mày sẽ chết đấy!
Ông lính mỉm cười:
– Ngày mai chưa biết điều gì sẽ xảy ra. Nhân tiện, cho tôi một ít rượu nữa.
Vào lúc đó, bọn cướp cũng đồng ý, uống rượu và đãng trí. Ông lính đứng dậy, cầm chai rượu, vung lên cao và hô to:
– Tất cả các ngươi sẽ không động đậy được nữa!
Một cảnh tượng kỳ diệu diễn ra, bọn cướp bỗng dưng đứng bất động như những tượng đá, tay giơ lên trời, miệng há hốc. Người đi săn kinh ngạc nhìn ông lính với đôi mắt tròn xoe:
– Thật không thể tin được! Anh có tài năng đặc biệt!
Ông lính cười khà khà, tiếp tục nhậu thỏa thích đến tận ba ngày ba đêm, phụ nữ và các món ăn ngon từ tay bà lão.
Cuối cùng, khi đã no nê, ông nói:
– Giờ đến lúc chúng ta ra đi. Bà ơi, chỉ cho tôi con đường về tỉnh nhanh nhất.
Khi họ trở về, ông lính quên đi nỗi khổ sở trước đây, dẫu vẫn tự nhủ rằng, sau lưng mình có một kẻ thù lớn khi nào cũng hiện hữu. Đến nơi, ông nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài cổng thành. Dòng người nô nức, rộn ràng chờ đón một vị vua.
– Đây là chuyện gì vậy? – Ông hỏi người đi săn.
– Vua đã trở về sau chuyến đi xa, họ đang đón chào.
Người đi săn vén áo, lộ ra vương bào phía dưới. Ông lính sững sờ, quỳ xuống xin lỗi vì đã thiếu tôn trọng.
Nhà vua mỉm cười, xoa đầu ông:
– Ngươi là người đã cứu mạng ta, ta sẽ không để ngươi phải chịu khổ nữa. Hãy đến bếp hoàng gia bất cứ khi nào ngươi muốn ăn một bữa thịt quay như ở nhà bọn cướp.
Câu chuyện của ông lính đã cho chúng ta một bài học về lòng dũng cảm, sự kiên cường và giá trị của tình bạn trong những lúc khó khăn nhất.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.