Trong một góc nhỏ của đảo Xilen, có một thị trấn mang tên Kgiôêgiê. Nơi đây đất đai quanh thị trấn khá cằn cỗi, với những cánh đồng rộng lớn trải dài như vô tận, điểm xuyết bởi những hàng cây thấp bé. Thế nhưng, bãi biển của Kgiôêgiê lại đẹp tựa như một bức tranh, nước xanh trong, sóng nhẹ vỗ về những bãi cát trắng. Khi ánh mặt trời le lói chiếu xuống, bãi biển như khoác lên mình chiếc áo vàng rực rỡ, thu hút bao ánh nhìn từ xa.
Dù cho những điều kiện không mấy thuận lợi, người dân ở đây vẫn mang trong mình một nỗi yêu thương sâu sắc với quê hương. Những người đã sống lâu năm trong thị trấn đều có thể cảm nhận được một thứ gì đặc biệt từ nơi này mà không nơi nào khác có được. Họ thường nhắc đến kỷ niệm ngọt ngào bên những dòng suối trong veo chảy ra biển và những buổi chiều yên bình ngắm hoàng hôn.
Câu chuyện bắt đầu bên gốc liễu già, nơi có hai đứa trẻ hàng xóm, Knút và Gian, thường xuyên gặp gỡ và chơi đùa. Gốc liễu như một mái che cho những buổi trò chuyện của chúng, với những chiếc lá xanh rì rung rinh nhẹ nhàng. Cha mẹ đôi trẻ đều không giàu có, nhưng họ rất hạnh phúc khi thấy bọn trẻ vui vẻ bên nhau. Knút thường sợ nước đến mức không dám lội xuống biển, trong khi Gian lại rất kiên trì muốn đánh thức dũng cảm trong lòng cậu bạn. Cả hai cùng mơ mộng và chia sẻ những giấc mơ đẹp đẽ bên gốc liễu, nơi mà mọi nỗi lo lắng dường như tan biến.
Bên trong thị trấn, có không gian rộng lớn dành cho ngày hội chợ, nơi bán đầy những thứ đồ chơi, bánh ngọt. Ông chủ hàng bánh là một người giàu kinh nghiệm, luôn có những câu chuyện hay ho để kể cho lũ trẻ nghe. Một đêm nọ, ông kể về cặp bánh hình người nam và nữ: “Họ là tình yêu mãnh liệt, nhưng lại không dám thổ lộ lòng mình, cuối cùng dẫn đến sự đau thương.” Giọng ông trầm bổng, cuốn hút cả hai trẻ, khiến chúng không thể nào quên câu chuyện bi ai đó.
Hai đứa trẻ không nỡ ăn những chiếc bánh ấy, mà thay vào đó, chúng đặt họ vào nơi có ánh nắng, như một cách tôn kính. Với cái tâm hồn trẻ thơ, chúng hiểu rằng tình yêu không phải lúc nào cũng thấu hiểu và cũng không dễ dàng. Chúng kể lại câu chuyện cho những bạn bè khác nghe, và khi câu chuyện lan tỏa, thật không lâu sau, cặp bánh hình người đã trở thành một huyền thoại trong lòng trẻ nhỏ.
Dần dần, mùa hè trôi đi, những ngày tháng vui vẻ bên nhau của Knút và Gian cũng đã khép lại khi gia đình Gian gặp phải biến cố lớn. Mẹ cô qua đời, cha tìm cách kiếm sống với một người vợ mới ở nơi xa. Một buổi chia tay đẫm nước mắt, trong khi chúng hứa sẽ viết thư cho nhau mỗi năm, lòng Knút nặng trĩu nỗi nhớ.
Knút không thể quên Gian. Nỗi nhớ ấy như một mảnh chasm trong tim chàng. Chàng đã cố gắng đi học nghề thợ giày, không ngừng lao động để một ngày có thể gặp lại cô gái ấy. Mỗi lần nhìn thấy những gì liên quan đến Gian, những hồi ức đẹp đẽ lại xuất hiện. Thời gian trôi qua nhanh và mơ hồ, nhưng trái tim Knút vẫn hướng về một ngày được cùng Gian viết tiếp câu chuyện của hai đứa trẻ.
Sau nhiều năm, chàng đã ra Côpenhagơ, nơi ánh đèn rực rỡ và tiếng nhạc du dương. Chàng đã thành thạo nghề và trở thành một người thợ giày. Thế nhưng, nỗi nhớ về Gian vẫn luôn ám ảnh chàng. Hãy để lại bức chân dung tươi đẹp nhất về người con gái ấy, người mà chàng yêu ngay từ thuở nhỏ.
Cuộc đời đưa đẩy Knút quay trở lại với chuyện học, chuyện nghề, nhưng trong lòng vẫn khao khát một ngày nào đó được gặp lại Gian. Một tối nọ, giữa dòng người chen chúc tại một buổi biểu diễn, hình ảnh của Gian hiện ra khiến chàng rúng động. Thực sự, nàng đã thành danh, là một nữ ca sĩ nổi tiếng. Bên dưới ánh đèn sân khấu, ánh nhìn của họ chạm nhau như để khẳng định rằng tình yêu giữa họ vẫn chưa bao giờ tắt.
Nếu như tình yêu ban đầu, hai trẻ trong câu chuyện bánh ngọt không biết thổ lộ, hẳn là chúng đã mãi mãi không có cái kết đẹp. Nhưng cuộc sống của Knút và Gian lại khác, thì cũng chính nhờ vào những kỷ niệm đã học được từ câu chuyện đó mà cả hai đã có thể đối diện với tình cảm của nhau.
Khi buổi biểu diễn kết thúc, Knút nghiến răng đẩy dõi theo Gian vào căn hộ mới của nàng, nơi mà ánh đèn rực rỡ vừa tắt. Gian dĩ nhiên không nhận ra chàng, vì giữa họ đã có một thời gian dài để tình cảm nguội lạnh. Nhưng Knút hiểu, chàng không thể nào để cho bàn tay định mệnh kết thúc mọi điều như cặp bánh ngọt ngày nào.
Quyết tâm tìm lại tình yêu của mình, Knút quyết định trở về Kgiôêgiê. Chàng đi bộ suốt đêm, nơi mà hình ảnh gốc liễu và hương mộc vẫn chưa bao giờ rời xa tâm trí chàng. Về đến nơi, cảm giác bình yên và hồi hộp như trở về một cái nôi thân thuộc. Đứa trẻ nghèo ngày nào giờ đã trưởng thành, nhưng những kỷ niệm chẳng thể nào mất đi.
Đứng bên gốc liễu già, nhìn ra dòng suối chảy trong vắt, chàng tự hỏi liệu Gian có còn đợi chờ chàng, với nỗi yêu thương vẫn cháy bỏng như ngày nào. Để rồi, điều kỳ diệu xảy đến, Gian xuất hiện. Ánh mắt của họ gặp nhau, nụ cười từ xa đưa đến một ngày hạnh phúc. Có lẽ, giờ đây họ đã đủ dũng cảm để thổ lộ con tim mình.
“Gian!” – Knút lên tiếng, giọng nói nghẹn ngào trong tâm, “Chúng ta đã từng hứa ước với nhau, từ em và anh…”
Xây dựng một mối ràng buộc từ những đổ vỡ và kỷ niệm sẽ không bao giờ dễ dàng, nhưng cả hai đều đã sẵn sàng cho sự khởi đầu mới của mình. Đó là bài học mà câu chuyện của họ truyền tải, về tình yêu, hy sinh và sự dũng cảm để theo đuổi những gì mà trái tim mình thực sự khao khát.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.