Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng rậm rạp với những cây cổ thụ cao vút, lá xanh tươi, ánh nắng mặt trời lọt qua những tầng lá, tạo thành những tia sáng lung linh chiếu rọi xuống mặt đất. Tại đây, có một con bướm nhỏ xinh xắn mang tên Mira, với bộ cánh đầy màu sắc như những cánh hoa rực rỡ trong mùa xuân. Với đôi cánh nhiều sắc màu từ đỏ, vàng cho đến xanh dương, Mira luôn khiến mọi sinh vật trong rừng đi qua phải dừng lại ngưỡng mộ.
Mira sống trong một tổ chim được xây dựng khéo léo trên cành một cây bồ đề lớn. Mỗi ngày, cô cùng những người bạn của mình, những bướm và côn trùng khác, cùng nhau bay lượn trên những đồng hoa, thưởng thức hương thơm của thiên nhiên. Một buổi sáng tươi sáng, khi sương mai vẫn còn đọng lại trên những chiếc lá, Mira bỗng nhiên tự hỏi:
“Rốt cuộc, cuộc sống của con bướm là gì? Mình còn được sống bao lâu nữa?”
Câu hỏi ấy cứ lẩn quẩn trong đầu khiến Mira cảm thấy bồn chồn. Cô biết rằng cuộc sống của một con bướm rất ngắn ngủi, chỉ vài tuần, và điều đó khiến cô cực kỳ lo lắng. Mira ao ước có thể tìm ra một cách để sống lâu hơn, để có thể bay lượn tự do giữa không gian rộng lớn mãi mãi.
Một ngày, trong lúc bay lượn khắp các đồng hoa, Mira vô tình gặp một bà lão đang ngồi bên bờ suối. Bà lão có mái tóc bạc phơ, đôi mắt dịu dàng và nụ cười ấm áp. Mira đã quyết định lại gần để hỏi:
“Bà ơi, có cách nào giúp con sống lâu hơn không? Con rất muốn khám phá thế giới này thêm nhiều hơn nữa.”
Bà lão nhìn Mira với ánh mắt hiểu biết, nhẹ nhàng vuốt ve bộ cánh của cô.
“Con bướm bé nhỏ, cuộc sống là một hành trình đẹp đẽ, nhưng nó cũng rất ngắn ngủi. Điều quan trọng không phải là sống bao lâu, mà là sống như thế nào.”
Mira lắng nghe và tự hỏi bản thân. Bà tiếp tục:
“Con phải để tâm đến từng khoảnh khắc, cảm nhận vẻ đẹp xung quanh. Những ngày tháng ngắn ngủi mà con có sẽ trở nên vô giá nếu con biết quý trọng và ý nghĩa nó mang lại.”
Sau khi nói chuyện với bà lão, Mira trở về tổ của mình, trái tim tràn đầy cảm xúc. Cô bắt đầu khám phá từng ngóc ngách của khu rừng, từ những ngọn núi xanh cao chót vót đến những thảm cỏ dại mềm mại. Cô giao lưu và chơi đùa với những sinh vật khác, tham gia những cuộc vui hết mình. Mira nhận ra rằng cuộc sống không chỉ là về thời gian sống mà còn là về cách mà cô trải nghiệm những khoảng khắc quý giá.
Tháng ngày trôi qua, Mira tiếp tục sống cuộc sống rực rỡ của mình. Mỗi buổi chiều, cô đều bay lên cao, chạm vào những đám mây trắng như bông, và hít thở hương sắc của những bông hoa. Cô hiểu rằng chí ít, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, mình đã để lại dấu ấn trong trái tim những người bạn xung quanh. Họ cũng đã trở nên yêu thương hơn, biết trân trọng những phút giây bên nhau.
Một hôm, khi ánh nắng hoàng hôn phủ màu vàng kim rực rỡ lên toàn bộ khu rừng, Mira bay lượn một vòng lớn trên bầu trời. Và trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận được rằng mình vừa thực sự sống, dù chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn ngủi.
Cuối cùng, Mira đã hiểu rằng cuộc sống thật sự không phải ở việc kéo dài thời gian, mà là ở việc tạo ra những trải nghiệm ý nghĩa, sống hết mình từng giây phút. Trong một đêm đẹp trời, khi một làn gió mát lạnh đưa Mira về nơi an nghỉ, trái tim cô đầy vui sướng và nhẹ nhõm, bởi cô biết mình đã sống trọn vẹn.
Và từ đó, mọi người trong khu rừng đều nhớ về Mira như một minh chứng cho việc sống hết mình, yêu thương và trân trọng từng khoảnh khắc quý giá của đời sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com