Như chúng ta đã biết, những con người trên trái đất đã dần xa rời những giá trị tốt đẹp, sống trong tội lỗi, kiêu ngạo và ngạo mạn. Họ không chỉ khinh miệt bản thân mà còn vô lễ đối với các vị thánh thần. Nhận thấy tình hình này, thần Zeus cảm thấy phẫn nộ và uất ức. Trong đầu ông vang lên một suy nghĩ: “Thế giới này cần phải loại bỏ sự ô nhiễm của kiêu ngạo và tạo ra một thế hệ ưu tú hơn, tốt đẹp hơn, trong sạch hơn.” Ngay lập tức, ông quyết định sẽ sử dụng nước – một biểu tượng tinh khiết – để tẩy chay giống người đã làm ô uế mặt đất. Thần đã ra lệnh cho thần Mưa thi hành mệnh lệnh của mình.
Năm tháng trôi qua, mưa từ thiên đình liên tục đổ xuống như trút nước, không một giây phút nào ngừng lại. Những trận mưa dai dẳng, mưa rả rích, mưa tầm tã, tạo ra những dòng nước lớn, dâng cao và cuốn trôi mọi thứ. Để cẩn trọng, Zeus cấm thần Gió Notos và Euros không được rời khỏi đỉnh Olympe, bởi chỉ có họ mới có thể xua tan được những đám mây đen, là nguyên nhân dẫn đến lũ lụt dữ dội. Dòng nước từ các biển, sông, hồ ao đều dâng cao, nước tràn bờ, vỡ đê, gây ra những trận lụt khủng khiếp ở khắp mọi nơi trống trải.
Chẳng bao lâu, cảnh vật xung quanh đã trở thành một biển nước mênh mông, xóa tan mọi dấu vết của đồng lúa chín vàng, trái cây chín mọng, và những khu rừng xanh thêm tràn đầy sức sống. Các ngôi nhà, con người, tất cả đều bị cơn sóng hung tợn cuốn trôi, chỉ còn lại những chú cá hạnh phúc vùng vẫy tự do trong làn nước trong lành, không chút hay biết về bi kịch mà Zeus đã gửi xuống cho loài người.
May mắn thay, không phải tất cả đều bị xoá sổ. Vẫn còn tồn tại một cặp vợ chồng, Deucalion và Pyrrha, những con người hiền lành và nhân ái, được thần Zeus ban phước cho sống sót. Deucalion, con trai của Titan Prométhée và nữ thần Clymène, cùng với Pyrrha, người con gái của Epiméthée và Pandore, từng xây dựng cuộc sống ở vùng đất Thessalie, chất chứa biết bao tình thương và sự thiện lành. Được cha của mình nhắc nhở, Prométhée đã đến gặp họ, mách bảo về nỗi đe dọa khủng khiếp đang tới gần. Nghe theo lời khuyên từ cha, Deucalion đã khẩn trương đóng một cái hòm lớn và chất đầy thức ăn, đồ dùng cần thiết. Khi mưa bão bắt đầu, nước dâng nhanh chóng, cả hai vợ chồng liền lên hòm, hy vọng tìm được chốn an toàn.
Chiếc hòm nhỏ bé của họ đã lênh đênh trên sóng nước, trôi nổi khắp nơi dưới những trận mưa liên tục đến chín ngày đêm. Cuối cùng, vào ngày thứ mười, chiếc hòm đã dạt vào ngọn núi Parnasse, nơi duy nhất không bị chìm xuống dưới mặt nước. Đến lúc này, cơn thịnh nộ của Zeus đã nguôi ngoai, nước đã rút, mặt đất dần hiện ra.
Hai vợ chồng Deucalion, sau đó, đã bước ra ngoài hòm và không thể nào diễn tả nổi nỗi sợ hãi, ngỡ ngàng khi chứng kiến cảnh hoang tàn, xác xơ của vùng đất một thời phồn thịnh. Họ đi xuống chân núi, rất nhanh chóng tìm thấy một ngôi đền xưa, tuy đã bị bùn đất phủ kín nhưng vẫn đứng sừng sững, kiêu hãnh giữa hoang tàn. Họ cùng nhau nghĩ đến việc dâng lên lễ vật tạ ơn thần Zeus và các thần thánh đã thương xót cứu mạng họ.
Được chứng kiến tấm lòng thành thật của Deucalion và Pyrrha, thần Zeus đã ra lệnh cho thần Hermès, người nhanh nhẹn và thông suốt, xuống gặp họ.
“Thưa Deucalion và Pyrrha, Zeus, bậc phụ vương của những vị thần và loài người, đã thấu hiểu tấm lòng chân thành của hai ngươi. Theo ý nguyện của Zeus, hai ngươi sẽ là những người khởi đầu cho một dòng giống mới. Hãy nói lên điều mà các ngươi mong cầu.”
Nhận được thông điệp từ thần Hermès, Deucalion vô cùng phấn khởi, liền lập tức nói:
“Thưa thần Hermès vĩ đại! Xin hãy truyền đạt tới Zeus rằng tôi mong muốn loài đất này sẽ trở lại với sức sống, tràn đầy con người, sống động và vui vẻ, như những ngày xưa cũ.”
Hermès, với đôi cánh thần kỳ, lập tức bay về Olympe, tường thuật lại lời của Deucalion cho Zeus. Thần gật đầu tán thành và phán truyền từ đỉnh cao:
“Các ngươi hãy lấy vải che mặt ra khỏi đền thờ và ném lại đằng sau mình xương của mẹ mình!”
Nghe thấy những lời đó, Pyrrha cảm thấy bối rối và sợ hãi, nói với chồng:
“Không, không được! Làm sao chúng ta có thể thực hiện một việc tàn nhẫn như vậy?”
Deucalion, với sự bình tĩnh và trí tuệ của mình, khuyên vợ:
“Bình tĩnh nào, yêu dấu! Chúng ta phải suy nghĩ về ẩn ý sâu xa của lời phán truyền này. Ai chính là mẹ của chúng ta? Đúng rồi! Là đất vì nó nuôi dưỡng mọi sinh linh. Vậy xương của mẹ sẽ là những hòn đá!”
Chàng đã ríu rít giải thích cho Pyrrha và cả hai đã quyết định thực hiện theo. Kỳ diệu thay! Mỗi hòn đá Deucalion ném ra phía sau đã biến thành một người đàn ông, còn mỗi hòn đá mà Pyrrha ném ra biến thành một người phụ nữ. Nhờ đó, nhân loại đã được hồi sinh, đường phố lại đầy ắp tiếng cười, niềm vui. Từ đây, giống người Đá từ mẹ Đất sinh ra, sống gắn bó với quê hương và bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, họ sửa chữa lại vết thương của đất mẹ để khôi phục lại một thời kỳ hoàng kim trong yên bình và hạnh phúc.
Deucalion và Pyrrha sau đó đã sinh ra một cậu con trai tên là Hellen. Hellen kết hôn với nàng tiên nữ Orséis, từ đó, ba cậu con trai ra đời: Doros, Xouthos và Éolos. Xuthus thì sinh ra hai cậu con trai là Ion và Achaeos, họ trở thành những người sản sinh ra bốn nhóm bộ lạc Doriens, Éoliens, Ionieens và Achéens, tạo nên dân tộc Hy Lạp. Đất nước Hy Lạp, hay còn gọi là Hellade, dưới sự che chở của thần Hellen, trở thành gương mặt sáng chói của nền văn hóa nhân văn, hòa quyện những tinh túy của trí tuệ và nghệ thuật.
Mô típ của trận Hồng Thủy không chỉ riêng trong xứ sở này, mà còn hiện diện trong nhiều truyền thuyết thần thoại, nơi mà các vị thần đã quyết định trừng phạt loài người vì lối sống xấu xa của họ, ví dụ như trong tín ngưỡng Thiên Chúa giáo, nơi Thượng đế đã giải cứu ông già Noah và gia đình của ông nhờ vào lòng tốt của họ.
Đó chính là một bài học sâu sắc về lòng khiêm tốn, sự yêu thương giữa nhân loại với nhau và với đất mẹ, rằng cuộc sống tươi đẹp phải được xây dựng từ sự trân trọng và biết ơn.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích Thần thoại Hy Lạp tại website cotichvietnam.com