Ngày xửa ngày xưa, trong cõi vũ trụ mênh mang, nơi mà các vị thần Olympe ngự trị, đã xuất hiện những sinh thể đầu tiên của nhân loại. Từ những vì sao lấp lánh, từ đất đá cứng cáp, từ tình yêu vĩnh cửu, các thần đã tạo ra loài người. Biết bao nhiệm vụ đã được giao phó cho những sinh vật này, để họ có thể sống trong hòa bình và tìm kiếm hạnh phúc dưới sự bảo trợ của các vị thần.
Lúc bấy giờ, những con người đầu tiên được tạo ra từ vàng ròng, với làn da óng ánh và trái tim thuần khiết. Họ đã sống trong thời kỳ mà Cronos trị vì, thời đại mà ánh sáng và thiên nhiên ban tặng tất cả mọi thứ tốt đẹp. Thời đại Vàng như một bức tranh thơ mộng, nơi cây cối trĩu quả, ánh nắng tỏa rạng khắp mọi nẻo đường.
Mỗi sớm mai, những người dân ấy thức dậy trong niềm hạnh phúc vô bờ, không phải lo lắng về cái ăn, cái mặc. Họ bước ra khỏi cửa với nụ cười trên môi, như những vị thần sống giữa cõi trần gian. Thưởng thức bữa ăn thịnh soạn từ sản vật của thiên nhiên, cuộc sống trôi qua trong những bữa tiệc linh đình và những điệu nhảy vui tươi. Không ai phải lo lắng về tương lai, không ai cảm thấy cô đơn hay thiếu thốn.
Một người làng, có tên là Altheos, thường nói với bạn bè mình:
“Các bạn ơi, hãy sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, vì những điều tốt đẹp sẽ luôn đến với chúng ta, miễn là chúng ta giữ gìn tình yêu thương trong trái tim.”
Tuy nhiên, không lâu sau, thời gian mang theo sự thay đổi. Khi thời kỳ Vàng đã qua, các vị thần Olympe đã ra tay tạo ra những con người mới – giống người Bạc. Và điều đáng buồn là, họ không còn được chạm tới vẻ đẹp thuần khiết như người trước, mà giờ đây chỉ được hình thành từ bạc, những cơ thể này không còn mạnh mẽ hay thông minh như giới Vàng.
Người mẹ, với đôi bàn tay chai sạn, đã phải chịu đựng những cơn đau lưng, quần quật suốt đêm ngày để nuôi nấng những đứa con của mình. Con cái chậm chạp, mất nhiều thời gian mới lớn khôn, và thiếu đi ánh mắt sáng trong của thế hệ trước. Thời kỳ Bạc là thời kỳ mà nỗi lo toan đã len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống.
Và rồi, những điều tồi tệ bắt đầu xuất hiện. Từ lòng tham tới sự ích kỷ, từ ghen ghét tới dối trá, tất cả đều lây lan như một căn bệnh không thể cứu chữa. Con người bắt đầu quên đi những lời hứa với thần linh, không còn dâng lễ vật thể hiện lòng biết ơn nữa. Điều này đã làm cho thần Zeus nổi giận. Ngài đã quyết định chôn vùi giống người Bạc dưới lòng đất, nơi mà họ phải sống trong một cuộc đời mới, nhưng không còn niềm vui.
Tiếp theo, thần Zeus đã tạo ra giống người Đồng. Những con người này được sinh ra từ những mảnh thép lạnh lẽo, mang trong mình những khát vọng mãnh liệt nhưng lại đầy mâu thuẫn. Họ chỉ biết kiếm tìm vinh quang qua những cuộc chiến đẫm máu, không còn nhận ra giá trị của hòa bình và tình thương. Họ tự hủy hoại lẫn nhau, như những cơn sóng dữ đánh vào bờ đá mà không biết mình sẽ dẫn thân vào hủy diệt.
“Chúng ta là những chiến binh!” – một người Đồng hô to giữa cuộc giao tranh. “Chúng ta không biết khi nào mới dừng lại!”
Cuối cùng, những người Đồng mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của bạo lực đã không còn tồn tại, để lại những di tích u tối cho lịch sử. Thần Zeus, không thể chịu thêm nỗi khổ của nhân loại, đã quyết định lần nữa sáng tạo ra một thể hệ mới – giống người Bán thần. Những vị anh hùng này mang trong mình sức mạnh của các vị thần, nhưng cũng không tránh khỏi số phận bi thảm của cuộc đời.
Những người Bán thần, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng đã phải đối mặt với những cuộc chiến tranh tàn khốc. Họ đã bảo vệ quê hương, nhưng cũng phải trả giá bằng máu và tuổi trẻ của mình.
“Cha ơi, con sẽ làm mọi thứ để bảo vệ thành phố này,” một anh hùng tên Perseus đã nói, ánh mắt đầy quyết tâm.
Và khi những anh hùng này ngã xuống, thần Zeus đã thương xót ban cho họ một nơi an nghỉ ở những hòn đảo hạnh phúc, nơi họ có thể sống trong thanh bình, không còn phiền não hay lo toan.
Thế nhưng, một lần nữa, chính thời đại Sắt đã đến, khắc nghiệt và đầy thử thách nhất. Con người lúc này phải lao động vất vả để kiếm sống, không ngừng bôn ba trong cuộc sống hàng ngày. Họ trở nên lãnh đạm, tàn nhẫn; cha mẹ không còn yêu thương con cái, và tình bạn cũng bị bào mòn bởi sự ích kỷ.
“Có vẻ như chúng ta đã đánh mất những điều quý giá,” một bà lão nói với chồng mình giữa cảnh thê lương. “Nhưng chúng ta phải tiếp tục yêu thương nhau, vì chỉ có tình yêu mới cứu rỗi được nhân loại.”
Cuộc sống của giống người Sắt đáng quên đi, mà trong mắt của các vị thần Olympe, chỉ còn là những hình ảnh mờ ảo của sự thất vọng. Họ không còn ban phát ân huệ như trước, vì vậy, sự nghèo khó và nhớ nhung chồng chất từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và đó là câu chuyện về nguồn gốc của nhân loại qua năm thời đại mà Hésiode đã kể lại. Một câu truyện vừa mang tính chất huyền thoại nhưng cũng chứa đựng những bài học nhân văn sâu sắc về tình yêu, sự thấu hiểu và trách nhiệm với đồng loại. Thời gian và số phận có thể đưa mỗi thế hệ đến những vận mệnh khác nhau, nhưng trái tim yêu thương vẫn luôn có giá trị, là nguồn gốc của sức mạnh và hy vọng của loài người.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích Thần thoại Hy Lạp tại website cotichvietnam.com