Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ nằm bên bờ dòng sông xanh ngát, có một thiếu nữ tên là Xuyến. Xuyến không chỉ xinh đẹp với làn da trắng hồng như hoa lê, mà còn có tấm lòng nhân hậu và thiện lương. Cô sống cùng mẹ già trong một ngôi nhà nhỏ, nơi mà bốn bề đều vây quanh bởi những cánh đồng xanh mướt và hoa dại nở rực rỡ.
Một ngày nọ, khi ánh nắng vàng ấm áp len lỏi qua những tán lá xanh, Xuyến ra đồng gặt lúa cùng mẹ. Những đám lúa chín vàng như những tấm thảm trải dài mênh mông dưới ánh mặt trời. Khi mẹ cô đang chăm chút từng đụn lúa, bỗng một vị vua đi ngang qua. Nhìn thấy vẻ đẹp thanh khiết của Xuyến, vua không thể kiềm lòng, người đã dừng lại và nói:
“Cô bé, cô thật xinh đẹp và giầu có tâm hồn. Tôi muốn cầu hôn cô làm vợ!”.
Nghe vậy, trái tim Xuyến đập thổn thức. Nhưng cô không thể quên đi trách nhiệm với mẹ già đang bệnh tật. Với đôi mắt buồn, cô trả lời:
“Thưa bệ hạ, con vẫn còn phải ở bên mẹ, chăm sóc cho mẹ. Lòng con không thể rời xa bà.”
Nghe Xuyến từ chối, vua tức giận và tuyên bố:
“Nếu cô không chấp nhận, thì hãy nhớ điều này: Ngày ngày sẽ trôi qua, con sẽ không bao giờ thấy nụ cười của mẹ nữa.”
Với lời đe dọa đó, trái tim Xuyến nặng trĩu. Cô quay về nhà, mắt ngấn lệ, nhưng vẫn chăm sóc mẹ như chưa có chuyện gì xảy ra. Một tháng sau, mẹ cô qua đời trong bệnh tật, trái tim Xuyến như vỡ vụn. Một buổi sáng ảm đảm, khi cô ra vườn, giữa những bông hoa dại ngợp nắng, bỗng nhiên một bông hoa nhỏ màu vàng nở ra, và cô cảm nhận được sức sống mãnh liệt từ nó.
“Ôi! Như bà đã trở lại bên con,” Xuyến lẩm bẩm, nước mắt lưng tròng nhưng vẫn nở nụ cười.
Không lâu sau, bông hoa đó lan ra khắp cánh đồng, và người dân trong làng đặt tên cho loài hoa này là “Xuyến chi” – biểu tượng của tình yêu và nỗi buồn. Những người phụ nữ trong làng trồng hoa Xuyến chi bên hiên nhà, bởi khi ngắm nhìn chúng, họ lại nhớ về những người thân yêu đã khuất, những kỷ niệm êm đềm dè chừng trong tim.
Từ đó, mỗi lần hoa Xuyến chi nở, tiếng cười của mẹ như lại văng vẳng bên tai, khiến Xuyến cảm thấy ấm áp và an ủi. Cô hiểu rằng, dù cuộc sống có đưa đẩy ra sao, tình yêu thương không bao giờ mất đi; nó sẽ trở lại dưới những hình thức khác nhau.
Bài học rút ra từ câu chuyện này là: Tình yêu thương giữa con người với nhau là vô cùng quý báu. Dù trong tình huống khó khăn đến đâu, thì những kỷ niệm đẹp sẽ luôn sống mãi, lưu giữ trong trái tim chúng ta như những bông hoa Xuyến chi giữa đời thường.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com