Ngày xửa ngày xưa, trong một thời kỳ mà ông nội tôi còn là một cậu bé hồn nhiên, rảo bước trên những con phố nhộn nhịp trong bộ quần áo chẽn cùng chiếc áo choàng màu đỏ rực rỡ, thắt lưng bằng vải dệt tay. Cái mũ không vành trên đầu cậu gắn một chiếc lông, trông thật kỳ lạ nhưng cũng đầy sức thu hút. Những ngày hội ở làng thường để lại trong lòng trẻ em ấn tượng mạnh mẽ, và ông tôi cũng không ngoại lệ. Thời đó, mọi thứ khác với hiện tại thật nhiều, cả cách ăn mặc và những phong tục tập quán đều dường như đi theo một lối riêng.
Trên những con phố, những thành viên của mỗi nghề nghiệp đều tự hào khoe biển hiệu của mình, và hôm nay, ông nội sẽ mang đến cho chúng tôi câu chuyện về đám rước trọng thể khi bác thợ giày quyết định chuyển trụ sở. Những thanh niên trong nghề bưng chiếc biển lớn, vẽ hình một đôi giày ủng và biểu tượng của sự thành công vươn cao giữa bầu trời bát ngát. Dải băng lụa đỏ và trắng tỏa ra tinh thần phấn khởi, còn các bác thợ thông thái hơn đang trao cho nhau ánh mắt tự hào trong những bộ áo dài ấn tượng.
Rất đông người tụ tập, nhìn chằm chằm vào một khúc nhạc vui tươi vang lên từ ban đồng ca. Một cái gậy dài, được trang trí bằng những chiếc chuông và khánh nhỏ, tạo nên những điệu âm thanh huyền diệu làm cho lòng người phấn chấn. Những chiếc chuông lấp lánh lấp lánh như những vì sao đang nhảy múa trong nắng mai. Dẫn đầu là một anh hề duyên dáng, mặc bộ quần áo nhiều màu sắc chắp vá, đầu đội mũ có hình dáng kỳ quái và tay cầm một thanh gậy gỗ.
Tham gia vào đám đông, mọi người chen chúc nhau như những ngọn gió lốc, trẻ nhỏ vui đùa cười đùa trong khi những phụ nữ lớn tuổi tìm cách len lỏi giữa đám đông, thỉnh thoảng nhắc nhở nhau giữ bình tĩnh. Khi những giọt mưa lác đác rơi xuống, không ai cảm thấy chán nản, mà lại xem đó như là sự ban phước của trời đất cho những cánh đồng đang khao khát nước.
Ông nội chúng tôi lên tiếng một cách tự hào:
– Ôi, cái ngày hội ấy, con có biết không, là một kỷ niệm không thể nào quên!
Ông thường kể về những điều đẹp đẽ lạ thường trong cuộc sống thời thơ ấu ở làng quê, nơi mà mọi người đều cảm thấy là một cộng đồng thắm thiết, nơi mà mỗi hành động đều có thể lay động tâm hồn của một đứa trẻ.
Rồi có một lần, ông kể, tất cả các biển hiệu của các cửa hàng trong kinh đô đều bị gió to thổi bay khỏi chỗ của chúng, một điều kỳ lạ mà trước đây chưa bao giờ xảy ra.
Hồi ấy, khi ông còn là một cậu bé tít mù nhìn những con đường nhộn nhịp ở kinh đô, mỗi cửa tiệm đều treo biển hiệu của mình như những bức tranh sống động. Những hình ảnh rực rỡ trên các biển hiệu đó miêu tả đủ loại hàng hóa từ quần áo thời trang đến những bộ đầm lộng lẫy, tất cả đều được vẽ với một nét tinh xảo khiến du khách phải dừng chân ngắm nhìn.
Thế nhưng đêm nọ, một cơn giông tố khủng khiếp bất ngờ ập xuống, khiến cho lòng người dị thường lo sợ. Tiếng sét nổi lên như những tiếng kêu xé toạc bầu trời, mặt đất rung chuyển, và gió thổi ào ạt sáng đèn trong mỗi ngôi nhà lân cận. Trong cơn điên đảo ấy, các biển hiệu bay tan tác, đập vào nhau kêu lách cách.
Một tấm biển cũ kỹ của đồn cứu hỏa, do gió quật mạnh, đã bay ra khỏi nhà của nó và tìm được chỗ dừng chân tại nhà một bác phó mộc. Thật trớ trêu, bác ấy đã từng cứu sống nhiều người. Một tấm biển của bác thợ cạo lại nảy lửa đến nhà quan hội thẩm, tạo nên một sự trùng hợp bất ngờ.
Chuyện cười đùa lại tiếp tục diễn ra với tấm biển bán cá, nó tạt đến nhà một nhà báo, cùng những chiếc biển khác, đã dẫn đến những tình huống dở khóc dở cười. Ông nội cười ha hả khi nhớ lại:
– Cuối cùng, không một ai biết rằng họ đang ở đâu nữa, đôi khi một người vào nhầm phố vào một trường học, nơi mà bọn trẻ con đang xô đẩy nhau trong trò chơi.
Giọng ông trở nên sâu lắng hơn:
– Sau cái đêm giông bão ấy, người dân nơi đây đổ xô tới các cửa hiệu, nhưng những biển hiệu đã lẫn lộn với nhau, trở thành bài học rằng cuộc sống không bao giờ là chắc chắn. Điều quan trọng nhất chính là chúng ta phải biết cách chọn lựa đúng con đường cho mình, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Những câu chuyện của ông không chỉ là những kỷ niệm đơn thuần mà còn dạy cho những đứa trẻ như chúng tôi hiểu được rằng mọi thứ trong cuộc sống này đều có thể thay đổi, và cách mà chúng ta đối diện với những thay đổi đó quyết định con đường mà chúng ta sẽ đi.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.