Ngày xửa ngày xưa, có ba anh em lòng dạ khang kiện nhưng số phận đưa đẩy họ vào hoàn cảnh nghèo đói. Ngôi nhà nhỏ bé của họ, nằm khiêm tốn giữa đồng xanh mướt, ngày ngày chứng kiến nỗi niềm khắc khoải khi bữa ăn trở nên hiếm hoi hơn. Khi mà cái bụng đói đã trở thành người bạn thân thiết, ba anh em ngồi lại với nhau, tự thuyết phục:
– Chúng ta không thể cứ mãi như thế này. Thà rằng ra ngoài kia khám phá và tìm kiếm cuộc sống mới còn hơn là chôn chân ở đây!
Họ quyết định lên đường, gói ghém vài thứ cần thiết trong một chiếc túi rách. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, họ men theo con đường gập ghềnh, đi qua những cánh đồng bát ngát, nhưng vẫn chưa thấy dấu hiệu của vận may. Một hôm, khi trời đã ngả tối, họ tìm thấy một cánh rừng lớn, với những tán cây sum suê như che chở cho những bí mật bên trong. Ở giữa rừng, cao ngất là một ngọn núi ánh bạc lấp lánh dưới ánh trăng. Người anh cả, với ánh mắt sáng ngời, phấn khích lên tiếng:
– Thật tuyệt vời! Đây chính là vận may của chúng ta, không còn gì tốt hơn thế!
Anh ta nhanh chóng chớp lấy những đồng bạc to lớn, xếp đầy trong tay. Trái tim đầy hy vọng, anh ta quay về nhà trong niềm vui sướng. Hai người em nhìn nhau, lòng không thôi lăn tăn.
– Nhưng liệu vận may của chúng ta có thể quý hơn bạc không? – người anh thứ hai trầm ngâm.
Họ nhất quyết không động tới núi bạc, mà tiếp tục hành trình. Chẳng bao lâu sau, hai người em tình cờ gặp một ngọn núi vàng lấp lánh rạng rỡ. Gió nhẹ nhàng thổi qua từng tán lá, mang tới tiếng thì thầm của núi. Người anh thứ hai trăn trở:
– Có nên lấy vàng để sống no đủ suốt đời hay là tiếp tục khám phá điều gì hơn nữa?
Cuối cùng, tình yêu với vàng thúc giục anh quyết định lấy một túi đầy vàng, tha thiết mong ước người em út sẽ tìm thấy hạnh phúc. Người em út, bình tĩnh hơn:
– Vàng bạc cũng chỉ là phù du, biết đâu hạnh phúc thật sự đang chờ ở phía trước?
Đứng trước sự lựa chọn, anh bước đi trong ánh trăng sáng, mỗi bước chân như lót lên những giấc mơ còn nguyên vẹn. Ba ngày sau, giữa một khu rừng xanh bạt ngàn, cơn đói cồn cào đã làm tâm trí anh rối bời. Anh trèo lên một cây cao, ánh mắt dò tìm biên giới của rừng sâu, nhưng chỉ thấy một màu xanh bất tận. Cơn đói dằn vặt, anh thầm ước:
– Mong sao có gì ăn lúc này!
Thình lình, anh phát hiện ra một bàn ăn đã bày biện sẵn đầy ắp món ngon, khói bay nghi ngút, khiến hương vị thật khó cưỡng. Anh mỉm cười, quên đi mọi lý trí, ngồi lại thưởng thức bữa ăn vô cùng phong phú. Sau khi no nê, ý nghĩ về việc để thức ăn thiu thối lại gợi lên trong lòng nỗi lo lắng.
– Thật lãng phí nếu để món ăn này biến mất! – anh thầm nghĩ.
Anh gói gọn lại trong chiếc khăn trải mà mình mang theo, tiếp tục cuộc hành trình. Đến tối, cái bụng lại réo gọi, anh kêu lên:
– ước gì chiếc khăn này lại đầy món ăn như vừa rồi!
Chỉ vừa dứt câu, chiếc khăn trải bàn đã lập tức lấp đầy bởi đủ món ăn nóng hổi, khiến anh không khỏi ngỡ ngàng. Anh khẽ mỉm cười:
– Chiếc khăn trải bàn này quý giá hơn cả núi bạc, núi vàng mà mình từng thấy!
Sự ngạc nhiên tràn ngập trái tim, anh quyết định không quay về mà tiếp tục dấn thân vào cõi đời rộng lớn. Một buổi tối, anh chạm trán với một người thợ đốt than, gương mặt họ đen sạm bụi than giữa rừng âm u. Bữa ăn của người thợ nghèo chỉ có vài củ khoai tây.
– Chào bác thợ mộc! Bác có khỏe không trong cảnh rừng hoang này? – anh hỏi, xúc động trước tình cảnh của người xa lạ.
Người thợ đốt than đáp, giọng buồn bã:
– Mọi ngày đều như nhau, chỉ có khoai tây là khoai tây. Cách nào khác cho tôi? Mời cậu hãy cùng ăn cho vui!
– Không cần thiết, bác ạ. Món ăn hôm nay của tôi rất đặc biệt! – Anh hãnh diện nói.
Nói rồi, anh lấy khăn trải ra, thu hút sự chú ý của người thợ đốt than.
– Nào khăn ơi, hãy cho tôi món ăn ngon đi! – Anh ra lệnh, và ngay lập tức, bàn ăn bày đầy những món ngon, nóng hổi tỏa hương thơm phức. Người thợ đốt than há hốc miệng, chưa bao giờ thấy món ăn nào tuyệt vời đến vậy.
Ăn xong, bác thợ đốt than hân hoan thốt lên:
– Chiếc khăn của cậu thật tuyệt vời! Ở nơi hoang vu này, nó là nguồn sống. Tôi muốn đổi cho cậu một chiếc túi dết cổ xưa, dù cũ kĩ nhưng có sức mạnh kỳ diệu.
– Sức mạnh kỳ diệu như thế nào? – anh tò mò.
– Cứ đập vào túi, sáu người lính sẽ nhảy ra, phục vụ theo lệnh của cậu.
– Thú vị ghê! Được, tôi đồng ý! – anh nói vui vẻ.
Anh đưa khăn trải bàn cho người thợ, nhận lại túi dết. Sau khi chào tạm biệt, anh lên đường. Sau một thời gian, lòng háo hức trỗi dậy, anh không thể kiềm chế muốn kiểm tra sức mạnh của túi dết. Anh vỗ tay vào túi.
Lập tức, bảy người lính xuất hiện, đồng loạt tôn thờ anh:
– Xin chào chủ nhân của chúng tôi, hãy ra lệnh!
– Hãy đến chỗ người thợ đốt than và lấy lại chiếc khăn trải bàn cho tôi! – anh hạ lệnh.
Ngay lập tức, họ ra đi không nghi ngờ gì, dễ dàng đưa chiếc khăn về cho anh. Nhận ra sức mạnh của mình, anh không ngừng mơ mộng về những điều kỳ diệu sắp đến.
Tối hôm ấy, anh lại gặp một người thợ đốt than khác, nhưng lần này bữa ăn chỉ có khoai tây lạnh lẽo. Anh nhanh chóng giới thiệu món ăn của mình sau một buổi trải khăn. Sau khi ăn xong, người thợ đốt than bỗng chỉ về phía một chiếc mũ cũ:
– Cái mũ ấy có phép thuật to lớn. Chỉ cần đội nó và xoay tròn, nó sẽ phóng hàng chục viên đạn pháo, sự hủy diệt sẽ đến bất cứ nơi đâu.
Khó khăn lắm mới được chiếc khăn, giờ đây anh quyết định đổi lấy cái mũ. Bước ra, anh không thể quên sức mạnh của túi dết: ra lệnh cho lính đòi lại chiếc khăn trải bàn. Từng thứ một được gom lại, giờ đây anh nắm trong tay kho báu vô vàn: chiếc khăn trải bàn, túi dết, mũ phép.
– Thật đầy đủ rồi. Đến lúc về nhà xem các anh tôi thế nào. – anh quyết định.
Khi trở về, ngôi nhà họ từng sống giờ đây cao lớn lạ thường. Hai người anh, trong những bộ quần áo săm sò, sống cuộc sống xa hoa với những thứ họ kiếm được, nhưng cái cuộc đời nhàn nhã ấy chỉ mang lại sự nhạt nhẽo. Cảm giác hạnh phúc của họ chẳng bù lại được sự hạnh phúc mà người em tìm kiếm.
Khi người em đến thăm, trong bộ dạng đơn sơ, hai người anh không nhận ra anh là em mình. Họ khinh thường mà nói:
– Cái chú nhóc này nghèo quá, không xứng đáng như chúng ta. Hẳn chú muốn khoe khoang hơn cả chúng ta, giờ mà giống một kẻ ăn xin à!
Họ đẩy mạnh anh ra khỏi cửa, sự phẫn nộ trong lòng thẩm thấu:
– Các anh sẽ phải biết tôi là ai!
Sự giận dữ tuôn trào, anh không ngần ngại vỗ tay vào túi dết. Gia đình trở thành một hàng quân hùng mạnh, đứng thẳng hàng chờ lệnh. Anh chỉ huy các lính bao vây ngôi nhà, hai người anh hợm hĩnh bị hạ gục dưới sức lực bền bỉ của họ.
Tin tức nhanh chóng lan tỏa về nhà vua, và ông phái quân lính đến dẹp loạn. Nhưng khả năng của túi dết không thể đối đầu. Quân lính lần nào cũng bị đánh tan tành, mang theo những vết thương.
– Cần phải bắt sống tên giặc đó! – nhà vua phẫn nộ.
Ngày hôm sau, một đội quân đông đúc hơn được phái đi nhưng cũng không thể ngăn cản sức mạnh của người em. Anh lại nâng mũ lên, cho quân lính chứng kiến sức mạnh tàn bạo của nó. Ai nấy phải tháo chạy.
Tình thế biến chuyển, nhà vua bất đắc dĩ phải giao công chúa cho người em. Trong một buổi lễ hoành tráng nhưng lạnh lẽo, công chúa không vui vẻ, cảm thấy quê mùa với cuộc sống của một người bình thường.
– Cha ơi, không thể để con sống trong cảnh quê mùa như vậy – nàng khẩn thiết.
Lòng tuyệt vọng tiếp tục tràn vào đầu óc. Nhưng khi trái tim tìm đến người em, công chúa bàn bạc kế hoạch:
– Biết đâu chiếc túi dết là nguồn cơn?
Nàng giả vờ yêu chiều, khiến chàng cảm động.
– Anh yêu, bỏ chiếc túi này đi nhé. Nó thật cũ.
– Không, em ơi! Chiếc túi này là báu vật, khi có nó, tôi không sợ gì.
Nhưng nàng đã có kế hoạch, thừa lúc người chồng say giấc, ngấm ngầm cướp chiếc túi. Nhưng sức mạnh chưa dừng lại khi chàng có chiếc tù và.
Chàng mang nó thổi lên, kéo theo sự tàn phá khủng khiếp. Lâu đài, thành quách, không còn lại hình dáng. Chàng hoàng đế mới có tất cả, không quản ngại điều gì.
Từ đây, chàng trở thành người trị vì, nhưng luôn cẩn trọng với những gì xung quanh, bởi cuộc sống sóng gió. Hãy nhớ, hạnh phúc không chỉ nằm trong quyền lực, mà là sự yêu thương, sẻ chia cho đi.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com