Vào một ngày đẹp trời cuối mùa xuân, mặt hồ nước như được phủ một lớp kim cương lấp lánh dưới ánh nắng vàng rực rỡ. Các tia nắng đua nhau nhảy múa, tạo nên những vệt sáng tinh khôi trên bề mặt nước trong veo. Bỗng nhiên, những cơn gió thổi đến, nhẹ nhàng đưa tay mát rượi trên làn nước. Chị Mây, với tà áo bồng bềnh như làn gió, nhẹ nhàng hạ thấp mình xuống mặt hồ, nhìn vào làn nước với vẻ âu yếm. Hồ nước thích thú nói với chị Mây:
“Khi ánh nắng rực rỡ, tôi trở nên lung linh và sống động, thế mà chị lại che mất ánh sáng của tôi.”
Chị Mây, với chút mỉm cười trong giọng nói, đáp lại:
“Cô bé à! Nếu không có tôi, làm sao cô có thể tồn tại?”
Hồ nước, không kém phần quyết liệt, lớn tiếng:
“Tôi có thể tự mình sống, không cần sự giúp đỡ của chị!”
Chị Mây tức giận, bay lên trời cao, để lại hồ nước đơn độc dưới cái nắng chói chang. Thời gian trôi đi, mặt hồ dần bị nung nóng, nước bốc hơi, hồ càng ngày càng nhỏ lại. Chị Mây vẫn giữ nét dỗi hờn nơi ngọn gió cao, không dành lấy một ánh nhìn cho sự khô cạn của hồ nước.
Những ngày hè nắng gay gắt, hồ nước rưng rưng, kêu gọi:
“Chị Mây ơi! Nếu không có chị tưới nước, tôi sẽ chết khô mất!”
Bầy cá tôm trong hồ cũng than thở một cách khốn khổ:
“Chúng tôi sẽ chết mất vì không có nước…”
Nghe mê luyến tiếng gọi ấy, lòng chị Mây chợt thấy bâng khuâng. Chị quyết định, dù tức giận, nhưng cảm xúc bên trong gọi mời chị trở về. Chị bay xuống, rải những giọt nước mát lành xuống mặt hồ suốt cả ngày đêm. Hồ nước vui mừng khôn xiết, nó dần hồi sinh, lớn dần lên, và mặt nước dậy sóng, vang lên những tiếng cảm ơn:
“Cảm ơn chị Mây! Cảm ơn chị!”
Mùa thu qua đi, mùa đông ùa đến, hồ nước lặng như một tấm gương lớn phản chiếu bầu trời trong xanh, lấp lánh những vì sao. Chị Mây, khi ấy đã ở cao trên những đám mây trắng, nhìn xuống với sự trân trọng. Tà áo đen của chị dần mỏng tang, như chiếc dải lụa nhẹ nhàng. Mùa xuân mới về, chị Mây lại thấp thỏm hạ mình xuống mặt hồ mà tâm sự:
“Nếu không có cô bé, tôi cũng sẽ mất đi sức sống…”
Hồ nước, cảm thấy thật ấm áp khi nghe những lời đó, dậy sóng nhè nhẹ. Ông Mặt trời, với vẻ hiền hòa, chiếu những tia nắng ấm áp đầu hè xuống mặt hồ, khích lệ lòng chị Mây bay cao thêm.
Từ đó trở đi, giữa Hồ nước và Chị Mây không còn những cuộc cãi vã để tranh công hay chỉ trích nhau nữa. Họ cùng nhau thấu hiểu một bài học quý giá: “Trong cuộc sống, không ai có thể tồn tại một mình, chỉ khi viên mãn trong tình cảm và sự hỗ trợ lẫn nhau thì mới có được hạnh phúc.”
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.