Dưới một tán cây cổ thụ to lớn, trong một khu rừng xanh tươi và mát mẻ, chú Ốc sên nhỏ bé sinh sống. Ngôi nhà của nó là một chiếc vỏ ốc xinh xắn, luôn ẩm ướt và an toàn. Thế nhưng, có một điều mà Ốc sên không hề biết: thế giới bên ngoài tán cây xanh lá kia lớn lao và nhiệm màu biết bao.
Một ngày nọ, trong lúc Ốc sên đang thong thả bò ra khỏi nhà để đón ánh nắng ấm áp, chú tình cờ gặp một anh bạn mới – Chuột chũi. Với chiếc mũi nhạy bén và bộ lông xám xịt, Chuột chũi vừa đi vừa nói:
“Này Ốc sên, bạn thấy đấy, thế giới bên ngoài rất thú vị! Anh đã từng nghe nhắc đến núi Thái Sơn chưa?”
Ốc sên tròn mắt ngạc nhiên, hỏi lại:
“Núi Thái Sơn? Ở đó có gì đặc biệt không anh bạn?”
Với vẻ mặt đầy hào hứng, Chuột chũi bắt đầu kể:
“Núi Thái Sơn cao vút lên trời, với cây cối um tùm và khí hậu vô cùng dễ chịu. Có những đỉnh núi tuyệt đẹp và cảnh vật nơi đó thật kỳ diệu! Hãy tưởng tượng bạn đứng trên đỉnh núi, gió thổi mát rượi bên tai, và xa xa là ánh bình minh le lói trên những ngọn đồi…”
Ốc sên nghe mà trong lòng rạo rực, khao khát được trải nghiệm nơi ấy. Thế nhưng, nó chưa bao giờ rời khỏi tổ ấm của mình, nên không biết phải bắt đầu từ đâu. Với sự nhờ cậy, Ốc sên quyết định hỏi Ruồi – một chú ruồi lành nghề, nổi tiếng với những chuyến du lịch khắp nơi.
“Ruồi ơi, nghe nói ở phía Đông có núi Thái Sơn rất đẹp. Mình dự định thực hiện một chuyến du lịch dài ngày, cậu thấy có ổn không?”
Ruồi, với đôi cánh nhỏ lấp lánh, phấn khởi đáp:
“Ừ, rất tuyệt! Nhưng… với tốc độ bò hiện tại của bạn, có lẽ bạn cần đến hơn hai nghìn năm để đến được đó. Bạn có thật sự quyết tâm không?”
Ốc sên nghe vậy, linh cảm của nó như bị hụt hẫng, thốt lên:
“Cái gì? Hai nghìn năm cơ á? Tôi cứ nghĩ chỉ mất vài ngày thôi chứ!”
Nhưng ngay sau đó, nó lại băn khoăn:
“Vậy thì tôi sẽ không đi nữa. Tôi muốn đến cao nguyên! Nghe nói ở đó đất đai màu mỡ và thiên nhiên thật kỳ diệu!”
Ruồi nhanh chóng nói:
“Điều đó cũng tốt, nhưng bạn biết không, đường đến cao nguyên không dễ đâu. Bạn sẽ phải vượt qua nhiều con sông lớn và với tốc độ hiện tại, có lẽ bạn sẽ cần ba nghìn năm nữa.”
Câu nói ấy khiến Ốc sên rụt cổ lại, lòng bỗng nặng trĩu. Nó thở dài, trong những suy nghĩ mông lung, Ốc sên tự hỏi liệu có ai sống được quá lâu như thế?
“Không, không! Tôi không muốn đi nữa! Nếu phải chờ đợi lâu đến vậy, thì thôi, tôi ở lại đây cho chắc.”
Giọng nói của Ốc sên đầy buồn bã, những giọt nước mắt lấp lánh chuẩn bị rơi, và ngay sau đó, khi Ruồi bay đi, nó chỉ còn lại một mình bên bãi cỏ xanh mướt, lòng chắt chiu những ước mơ chưa thực hiện.
Mấy chú Kiến đi ngang thấy thế, chúng cười khúc khích, chế nhạo Ốc sên, gọi nó là “cả thèm chóng chán”. Nhưng Ốc sên không để ý, nó biết rằng mỗi người đều có những trải nghiệm và thời gian riêng của họ.
Dù ước mơ của mình không thể thực hiện ngay lập tức, nhưng Ốc sên vẫn nuôi trong lòng một niềm khao khát khám phá thế giới. Qua những lần trò chuyện, nó học được rằng cuộc sống không chỉ là việc theo đuổi những khát vọng lớn lao, mà còn là cách mà ta đối diện với thời gian, sự kiên nhẫn và quyết tâm trong mỗi bước đi.
Và như thế, Ốc sên nhắm mắt lại, tưởng tượng ra những cảnh sắc tuyệt kỳ mà nó đã từng nghe, từ đó hình thành trong tâm hồn một hành trình dài, không chỉ là khám phá thiên nhiên mà còn là chính hành trình học hỏi và trưởng thành trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.