
Ai là người quan trọng hơn?
Giữa bình minh, khi những tia nắng đầu tiên nhè nhẹ len lỏi qua kẽ lá, làm rực sáng cả không gian, âm thanh của tiếng gà gáy vọng lại từ xa, báo hiệu cho những người dân trong làng thức dậy. Bác nông dân tốt bụng, với chiếc nón rộng vành, dắt con trâu đi ra ruộng, tiếng trâu hí vang vọng giữa cánh đồng xanh mướt. Nhưng hôm nay, một sự lạ lùng xảy ra khi tiếng gà không vang lên, và mọi người như vẫn còn đang say giấc nồng.
Đã 8 giờ! Bác Tư, một người đàn ông giản dị, chợt tỉnh giấc. Ông hoảng hốt nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, đầu óc quay cuồng.
“Các cháu ơi, dậy thôi! Trời đã trưa rồi!” Bác Tư kêu lên với vẻ lo lắng. Tất cả thành viên trong gia đình hối hả, Dì Tư loay hoay với việc nhà, còn chị Lan thì cuống quýt đeo ba lô, gương mặt lộ vẻ bối rối. “Sao hôm nay trời cứ âm u thế nhỉ? Nghe chừng như chưa bao giờ có một buổi sáng tối tăm như vậy. Chú gà trống đáng thương, không báo thức cho chúng tôi nên giờ này vẫn chưa tới trường được” chị Lan càu nhàu.
“Thật không hiểu nổi, cả nhà mình cũng thấy vậy mà!” Mọi người đều gật đầu đồng tình, tâm trạng thấp thỏm không yên.
Với sự quyết tâm, bác Tư chạy sang nhà hàng xóm, đánh thức mọi người dậy và cùng nhau tìm kiếm chú gà trống. Khi tìm thấy chú gà chất phác, bác Tư không ngần ngại hỏi:
“Chú gà ơi! Hôm nay, sao chú lại không gáy? Chúng tôi phải dậy muộn, lỡ các công việc rồi!”
Chú gà trống, với vẻ tội lỗi, từ từ đáp:
“Hỡi các bác, hãy đi tìm mặt trời mà hỏi! Chính mặt trời bảo tôi rằng: ‘Tôi chỉ là cái phao báo thức. Nếu tôi không xuất hiện, mọi người sẽ không biết phải dậy sớm’.”
Nghe vậy, mọi người liền rủ nhau đi tìm mặt trời. Họ gọi lớn: “Mặt trời ơi! Hãy thức dậy nào!” Nhưng hồi lâu, mặt trời vẫn im lìm trong thế giới riêng của nó. Khi họ nhìn qua khe cửa, hình ảnh mặt trời vẫn nằm nép mình trong ánh sáng của những chiếc gối mây.
Cuối cùng, một tiếng cựa mình nhẹ nhàng vang lên từ phía trong. Mặt trời tỉnh dậy, lờ mờ hỏi:
“Ủa, đã sáng chưa vậy? Để tôi xuống báo thức mọi người đây! Ôi, buổi sáng trôi qua mất rồi!”
Mặt trời thấy vậy bỗng cảm thấy xấu hổ.
“Đúng là lỗi của tôi, tôi không tôn trọng vai trò của gà trống. Bây giờ, đã muộn quá mà tôi vẫn chưa làm gì cả. Xin lỗi mọi người nhé, từ nay tôi sẽ không bao giờ để các bác phải tỉnh dậy muộn thế này nữa!”
Từ hôm đó, mỗi khi nghe tiếng gà gáy, mặt trời sáng rực ngay lập tức, như một người bạn đang chờ đợi để cùng mọi người bước vào ngày mới đầy niềm vui và hy vọng. Mỗi tiếng gáy của gà trống đều trở thành một bài hát ngọt ngào, thức tỉnh mọi thực thể trong thế giới này.
Nguồn: Sách Dạy trẻ có trí tiến thủ – Nhà xuất bản giáo dục Việt Nam.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.