Ngày xửa ngày xưa, tại kinh thành Phong Châu, Vợ Vua Hùng mang thai đã khá lâu nhưng lại trải qua một cơn đau đẻ kéo dài. Trong lúc bà đang quằn quại trong từng cơn đau thiêng liêng của tạo hóa, một người hầu gái dũng cảm đã lên tiếng.
“Bẩm người, có một cô gái tên Quế Hoa, được biết đến với vẻ đẹp mỹ miều cùng tài năng ca múa nổi bật. Nàng sống đơn sơ trong một ngôi làng tre xanh, chứng kiến dòng đời nhẹ nhàng trôi qua. Nếu được mời nàng đến, có lẽ tiếng hát và điệu múa của nàng sẽ xoa dịu những cơn đau và đem lại niềm vui cho Hoàng hậu.”
Vợ vua, trong lúc nước mắt lăn dài vì cơn đau, gật đầu chấp thuận. Quế Hoa, cô gái từ làng quê nhẹ nhàng bước vào cung điện, với đôi mắt sáng như những vì sao trên bầu trời đêm, mái tóc dài chảy xuống như dòng suối mượt mà, và làn da trắng mịn như bông tuyết. Nàng hiện lên rực rỡ trong những bộ trang phục thướt tha, mang đến cảm giác ấm áp và tươi mới.
Khi Quế Hoa bắt đầu múa, mọi ánh mắt trong gian phòng đều hướng về nàng. Những bước nhảy của nàng nhẹ nhàng như làn gió xuân, tiếng hát trong trẻo như tiếng chim hót, tràn ngập không gian bằng những giai điệu vui tươi. Âm thanh ấy bắt đầu phủ lên nỗi đau của Vợ Vua, khiến bà quên đi những cơn co thắt, lòng kiên nhẫn dần trở lại.
“Ôi, nét đẹp của mùa xuân,” Vợ Vua đã thốt lên trong tâm hồn, “Từ điệu múa và tiếng hát ấy, ta cảm nhận được sức sống mạnh mẽ, như dòng nước chảy và bầu trời trong xanh.”
Khi tiếng hát vừa vặn ngân vang, Vợ Vua cảm thấy như lòng mình đang dội lại, và rồi, cuối cùng, ba cậu con trai bụ bẫm, khôi ngô ra đời, mỗi đứa như những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai. Niềm vui tràn ngập trong lòng toàn thể triều đình, tiếng cười vang lên như hòa cùng âm thanh của gió và tiếng suối. Vua Hùng vô cùng phấn chấn, việc đầu tiên ông làm là khen ngợi Quế Hoa và truyền lệnh cho các Mỵ nương học theo điệu múa hát của nàng.
“Từ nay, chúng ta sẽ gọi điệu hát này là hát Xuân,” Vua Hùng nói trong niềm vui tột đỉnh, “Nó sẽ là biểu tượng cho sức sống và sự may mắn của dân tộc.”
Hát Xuân từ đó trở thành một phần không thể thiếu trong lễ hội đầu năm. Dân gian đã truyền tai nhau câu chuyện về Quế Hoa và sự ra đời của ba người con vừa khôi ngô vừa đầy uy nghi. Tương truyền, những ai nghe được tiếng hát Xuân trong ngày Tết sẽ cảm nhận được khởi đầu tốt đẹp, một năm mới tràn đầy vận hội.
Tại làng Cao Mại, nơi cách xa kinh thành, câu chuyện này được lưu giữ qua từng thế hệ như nguồn động lực, nguồn cảm hứng để mọi người gìn giữ nét văn hóa và truyền thống tốt đẹp của tổ tiên. Họ đã biết đến những ngày hội múa hát, không chỉ là thời gian vui chơi mà còn là dịp để tôn vinh những giá trị con người, tình yêu thương, sự sẻ chia và đoàn kết.
Cuối cùng, sự tích hát Xuân không chỉ còn là một điệu nhảy hay một bài hát, mà đã trở thành biểu tượng cho lòng yêu quê hương, tình yêu gia đình và bài học về giá trị của nghệ thuật trong đời sống và tâm hồn con người. Tất cả những yếu tố ấy đã hòa thành một bức tranh tuyệt đẹp về văn hóa truyền thống của dân tộc Việt Nam, lưu giữ mãi trong trái tim mọi người./.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.