Trong một ngôi làng nhỏ yên bình mang tên Quỳnh, có một lão trọc phú nổi tiếng khắp vùng. Lão không chỉ mập mạp, mà còn có phần lùn lùn, da dẻ nhợt nhạt như chưa từng thấy ánh nắng mặt trời. Dẫu lão rất giàu có và thích thể hiện bản thân, nhưng trí thức của lão lại cực kỳ hạn hẹp. Để chứng tỏ mình, lão thường đến nhà Trạng, một người nổi tiếng thông minh, để mượn sách. Tuy nhiên, mỗi khi lão mang sách về, nó vẫn nguyên vẹn trong bao bì, vì lão chẳng hiểu rốt cuộc chữ nghĩa viết gì.
Một buổi chiều nắng vàng ươm, ánh nắng dịu dàng trải dài trên nền đất mềm mại, Quỳnh nhìn thấy lão đứng lấp ló ngoài cổng nhà mình. Ngập tức, trong đầu Quỳnh nảy ra một ý tưởng ngặt nghèo. Quỳnh bèn vác một chiếc chõng tre ra giữa sân, tựa lưng vào đó và nằm phơi bụng dưới ánh nắng.
Thấy Quỳnh nằm lạ thường, lão trọc phú tiến lại gần, hớn hở hỏi:
– Thầy đang làm gì vậy?
Quỳnh bình thản đáp:
– À! Hôm nay trời đẹp quá, tôi phơi sách cho khỏi bị ẩm ướt.
Lão trọc phú tò mò hỏi tiếp:
– Sách ở đâu?
Quỳnh chỉ tay vào bụng mình:
– Sách đầy ắp trong này!
Lão trọc phú, bất ngờ nhận ra mình đã bị Quỳnh khéo léo châm chọc, ấm ức đi về trong sự xấu hổ.
Không lâu sau, lão trọc phú quyết định mời Quỳnh đến nhà mình, với ý định muốn gỡ lại thể diện. Lão bày một cảnh tượng kỳ cục, nằm giữa sân và tự mình bắt chước cách phơi sách mà Quỳnh đã làm trước đó.
Khi Quỳnh vừa bước vào, lão phách lối cất giọng giả tạo như con vẹt:
– Hôm nay trời nắng đẹp, tôi nằm phơi sách cho khỏi ẩm ướt!
Nghe vậy, Quỳnh không thể kiềm chế được nữa, anh cười to và vỗ vỗ vào cái bụng to phệ của lão:
– Ruột ông chứa toàn những món ăn thừa, không phải sách đâu mà phơi!
Lão trọc phú mắt trợn tròn, hiếu kỳ hỏi:
– Sao thầy biết được điều đó?
Quỳnh phá lên cười, rồi lại lắc lắc cái bụng của lão:
– Ông nghe không? Bụng ông đang kêu réo “Ong óc” đó! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn… Chứ không phải tiếng chữ, tiếng sách gì cả đâu. Thôi, ông dậy đi, mặc áo vào rồi vào nhà tiếp khách đi!
Lão trọc phú, nghe Quỳnh nói một cách hóm hỉnh như vậy, đành phải miễn cưỡng tuân theo lời dạy của Quỳnh, lủi thủi đứng dậy và đi vào trong nhà với tâm trạng thất vọng và xấu hổ.
Câu chuyện giữa Quỳnh và lão trọc phú không chỉ mang lại nhiều tiếng cười mà còn ẩn chứa một bài học sâu sắc về tri thức và nhân phẩm. Rằng, sự hiểu biết không chỉ dựa vào tài sản vật chất mà còn đến từ tâm hồn và cách ứng xử của mỗi con người.
Nguồn: Tổng hợp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.