Có một chàng trai tên là Chung Nhi, nhưng mọi người thường gọi anh với cái tên thân thương “Trạng Lợn”. Ngày nọ, khi anh đến kinh đô để tìm kiếm cơ hội, anh quyết định mở một tiệm xem bói nhỏ trên con phố đông đúc. Khung cảnh xung quanh tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng của người dân qua lại. Mùi hương của bánh trái, rau củ hòa lẫn trong không khí khiến cái phố này thêm phần sinh động. Trong lúc ngồi trong tiệm, bất ngờ, hai người bạn cũ từ thuở nhỏ ghé thăm, niềm vui bỗng nhiên tràn ngập. Họ đã cùng nhau khôn lớn, trải qua bao thăng trầm.
Hai người bạn nhiệt tình bảo Chung Nhi:
“Này Trạng Lợn, hãy gieo quẻ cho chúng ta xem phận mệnh của hội thi rồng mây năm nay ra sao nhé!”
Chung Nhi, với dáng vẻ tự tin và ánh mắt lấp lánh, khấn nguyện, sau đó rút quân bài và nhìn ngắm.
“Trong quẻ này, Thánh dạy rằng: ‘Quần long vô chủ’, vì vậy đừng mong có kỳ thi năm nay.”
Thực ra, Chung Nhi đã nghe lỏm được cuộc nói chuyện riêng của hai vị quan khi họ bàn về việc hoãn kỳ thi sắp tới. Dù hai người bạn biết được tài năng xem bói của Chung Nhi, nhưng trong lòng họ vẫn còn chút hoài nghi. Hơn nữa, những người khác trong tiệm thì lại quả quyết rằng Chung Nhi chỉ đang nói dối. Khi giấy niêm yết thông báo quyết định hoãn thi được phát ra, mọi người đều tròn mắt kinh ngạc và biết rằng Chung Nhi quả thật có tài năng tiên tri. Từ đó, người dân trong kinh đô cứ tựu lại bên tiệm xem bói của anh đông như trẩy hội.
Một ngày nọ, quan Thượng thư bộ Binh đến tiệm của Chung Nhi với vẻ mặt lo lắng. Ông đã mất đi con thiên lý mã, một con ngựa quý báu mà ông yêu quý nhất. Hơi thở của ông trở nên gấp gáp khi đang tìm kiếm hi vọng từ Chung Nhi, người được đồn đại là có thể giúp ông. Chung Nhi được mời vào dinh và nhận được nhiều đãi ngộ tốt, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy nặng nề và suy nghĩ miên man không yên, không thể nào chợp mắt. Những kỷ niệm từ thuở nhỏ lại trở về trong tâm trí, anh bắt đầu ngân nga vài câu trong “Tam tự kinh” để xua đi nỗi lo âu: “Mã ngưu dương, thử lục súc, nhân sở tự…”
Nhưng không ai ngờ rằng ngay lúc này, có một tên lính hầu trong dinh lại chính là kẻ đã ăn trộm con ngựa. Từ khi nghe tin về Chung Nhi, hắn đã quay quanh khu vực dinh quan, tự dằn vặt với nỗi lo sợ bị phát hiện. Đêm ấy, hắn chui vào gầm giường nơi Chung Nhi ngủ, hồi hộp lắng nghe từng lời nói của chàng.
Bỗng nghe tới chữ “mã” thì hắn đã giật mình. Tên lính hầu thất thần, cho rằng Chung Nhi đang mách tên mình. Oán hận vì số phận hung hãn, hắn lồm cồm bò ra khỏi gầm giường, bẻn lẻn khẩn cầu:
“Thưa thầy, tôi là kẻ đã trộm ngựa, xin thầy đừng nói rõ tên tôi với quan Thượng!”
Chung Nhi, với đôi mắt đầy kiên định, đáp lại:
“Được thôi. Nhưng hãy khai ra ngay cho ta biết, ngươi đã trộm ngựa khi nào, ở đâu và hiện giờ đang giấu nó ở đâu?”
Tử thần lại gần, hắn nhũn người và khai hết sự thật. Hôm sau, Chung Nhi vào gặp quan Thượng với dáng điệu tự tin, giả làm thầy bói. Anh khấn khứa và truyền lại những thông tin mà tên lính hầu đã kể. Tìm được con thiên lý mã quý giá không chỉ cứu được danh tiếng của mình mà còn nâng đỡ lòng mến phục của quan Thượng. Quan quyết định thưởng cho Chung Nhi rất nhiều vàng bạc.
Kể từ ngày ấy, danh tiếng của Chung Nhi vang rền khắp nơi. Người ta không chỉ biết đến anh như một thầy bói mà còn tôn trọng anh như một bậc trí thức. Chàng, với tấm lòng nhân hậu và Ân nghĩa, đã dạy cho mọi người rằng: Đừng bao giờ đánh giá thấp người khác và rằng sự chia sẻ những điều tốt đẹp sẽ thu hút yêu thương và kính nể về phía mình.
Nguồn: Tổng hợp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.