Ngày xửa ngày xưa, tại một thị trấn nhỏ ven biển tên Hải Dương, người dân nơi đây đã quen thuộc với không khí nhộn nhịp của phiên chợ Xuân mỗi dịp cuối tuần. Lúc bấy giờ, chợ Xuân trở thành nơi tụ họp của biết bao khách buôn bán từ khắp nơi, tiếng rao hàng, tiếng cười nói khắp bốn phương khiến không gian như bừng tỉnh sau những ngày dài yên ắng.
Gần chợ, có một kẻ lừa đảo khét tiếng tên là Bợm, hắn sống nhờ vào những chiêu trò lừa gạt đơn sơ nhưng hiệu quả. Với mái tóc rối bời và khuôn mặt xấu xí, mỗi khi xuất hiện, hắn thường thu hút ánh nhìn của đám đông bằng những câu chuyện khôi hài, nhưng bên trong tâm hồn hắn lại đầy rẫy thủ đoạn và mưu toan.
Một ngày nọ, một quý ông từ phương xa ghé thăm chợ Xuân. Qua bộ quần áo thêu hoa văn tinh xảo và dáng vẻ bình tĩnh, người ta có thể nhận ra sự giàu có của ông. Hắn từng theo dõi kỹ lưỡng hành trình của người khách, như một con cáo rình rập con gà con.
Khi ông khách vừa đến quán trọ, Bợm đã nhanh chóng bày ra cái trò của mình.
"Ở đây, đáng tiếc là có nhiều kẻ trộm," chủ quán nhìn ông khách bằng ánh mắt lo âu. "Ngài có thể gửi đồ vào cái hòm này. Chúng tôi có chìa khóa, khi nào ngài cần, chỉ cần lấy ra thôi."
Người khách khẽ cười, bất chấp lời cảnh báo:
"Với tôi, của cải quý giá, tôi tự biết cách bảo vệ chúng mà. Không cần làm phiền ông."
Nói rồi, ông nhẹ nhàng kiểm tra tay nải chứa đầy tiền bạc và gác nó lên đầu giường, đắp chăn lại và thiu thiu ngủ. Trong khi ấy, Bợm chầm chậm lén lút chờ đợi, bụng đói lòng tham thúc giục hắn hành động. Đến khuya muộn, khi mọi người đã lặng im trong giấc ngủ, hắn lén chui vào gầm giường, đôi tay nhanh nhẹn bắt đầu thi thố trò mèo vồ chuột.
Một lúc sau, hắn làm ra những tiếng sột soạt, giả bộ như một con mèo đang săn mồi, đến chỗ chân người khách cào cào vài cái. Người khách ngủ say bỗng nhiên tỉnh dậy, khó chịu quơ chân đạp vào không khí và lớn tiếng mắng nhiếc. Đợi cho ông yên tĩnh trở lại, Bợm lại hành động như thế, cho đến khi người khách tức giận ngồi dậy, trườn ra rìa giường, thì hắn nhanh chóng mò ra lấy tay nải và biến mất như bóng ma.
Khi người khách phát hiện tay nải đã mất, ông la lớn đánh thức chủ quán, nhưng chỉ nhận lại ánh mắt thương cảm của vị chủ quán.
"Ông không chịu nghe lời tôi mà." Chủ quán thở dài.
"Tôi công nhận hắn có tài," khách đáp, "Nhưng tôi sẽ tự tìm đồ của mình lại. Không cần làm rùm beng lên nữa."
Ngước nhìn lên xà nhà, ông thấy một cái lờ bắt cá treo lủng lẳng, tràn đầy cảm hứng, ông nói với chủ quán:
"Cho tôi mượn cái này, tôi sẽ lấy lại tay nải của mình."
Ông khách cầm cái lờ ra ngoài, thấy một cây cao, liền trèo lên, từ trên cao ngó xuống vùng lân cận. Khi nghe tiếng chó sủa vang vọng từ phía Bắc, ông bắt đầu men theo âm thanh đó mà đi tìm. Đi mãi, ông thấy một ngôi nhà sáng đèn, linh cảm trong ông nổi lên, phải chăng kẻ trộm đang ở đó.
Lén lút chui vào qua giậu, ông nhìn thấy Bợm và vợ hắn đang vui vẻ ngắm những đồng bạc. Trong tích tắc, ông không thể kiềm chế được, cất tiếng cười lớn.
"À, có ai bên ngoài ấy?" Bợm ngạc nhiên hỏi, tay ngừng lại.
"Đàn em của anh cướp được một mẻ lớn, đến xin chia."
"Tưởng ai, lại là mày. Đến đây trêu ngươi đúng không?" Vợ hắn vội vàng vất bạc đi, còn Bợm thì cầm gậy chạy ra ngoài.
Người khách giả vờ chạy nhưng thực ra núp vào bụi cây. Bợm tìm mãi không thấy, thấy cửa mở, hắn lao ra khỏi nhà. Đúng lúc, ông khách chớp thời cơ len vào, nhẹ nhàng áp cái lờ vào đầu vợ Bợm, lấy lại tay nải.
Với sự chớp nhoáng, ông đã theo lối ruộng mà lùi về quán, tim đập mạnh khi nghĩ về sự mạo hiểm vừa trải qua.
Sáng hôm sau, trong khi ông đang chải đầu, Bợm bỗng xuất hiện với một mâm xôi ngon và con gà luộc. Hắn quỳ xuống, giọng cầu khẩn:
"Tôi theo nghề này đã lâu, lúc này tôi mới nhận ra tài năng của mình còn kém xa người khác. Mong ngài nhận tôi làm học trò."
Người khách nhìn hắn bằng ánh mắt từ bi, nói:
"Tôi cũng từng dấn thân vào nghề này, nhưng nhận ra rằng cuộc sống lừa lọc không thể mang lại hạnh phúc chân thật. Tôi đã từ bỏ. Bây giờ, với những giặc giã bên ngoài, tốt hơn anh nên cùng tôi ra trận, góp sức bảo vệ quê hương."
Nghe vậy, Bợm giật mình, tự thấy mớ trò lừa của mình không xứng đáng. Hắn đầy hứng khởi theo chân người khách ra đi, để bắt đầu viết một trang mới cho cuộc đời mình.
Bài học từ câu chuyện không chỉ đơn thuần là về kẻ trộm và người bị trộm, mà còn là sự giác ngộ từ những sai lầm, và điểm sáng trong con người, dù ở đâu cũng có cơ hội để thay đổi.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.