Ngày xửa ngày xưa, vào thời đại Hùng Vương hùng mạnh, có một cô công chúa xinh đẹp tên là Ngọc Hoa, nổi tiếng với vẻ đẹp thuần khiết và tâm hồn trong sáng. Sau khi kết duyên cùng chàng Sơn Tinh, người cai quản núi Tản, Ngọc Hoa về sống bên chồng ở đó. Thế nhưng, sau ba năm sống trong cảnh hoang dã nhưng đầy huyền bí, lòng cô lại trào dâng nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ cha mẹ và những kỷ niệm ấm áp từ thành Phong Châu.
Một buổi sáng mùa xuân, khi ánh nắng đầu tiên từ những tán cây rừng le lói chiếu rọi, Ngọc Hoa quyết định rời khỏi núi Tản để trở về thăm cha mẹ. Tâm trạng cô hồi hộp và phấn khích khi nghĩ về cuộc hội ngộ này. Tuy nhiên, khi đặt chân đến làng Trẹo, mọi cảm xúc ấy bỗng nhiên bị thay thế bằng nỗi buồn. Ngọc Hoa đứng lắng nghe tiếng chim hót, nhưng lòng cô trĩu nặng như mây đen che lấp bầu trời.
“Tôi không thể rời khỏi đây,” Ngọc Hoa tự nhủ, đôi mắt cô ngấn lệ, “Tôi đã nhớ nhung nơi này ngay từ khoảnh khắc tôi đi.”
Tản Viên, chồng cô, thấy lòng nàng đau khổ, không biết nên làm gì để giúp vợ mình nguôi ngoai. Sau một hồi suy nghĩ, anh quyết định vào trong thôn, nơi những người dân vui vẻ nô nức đón mừng mùa xuân trở lại. Tản Viên đến từng nhà, nhờ mọi người giúp đỡ tổ chức những hoạt động vui vẻ nhằm xoa dịu nỗi buồn của Ngọc Hoa. Họ đồng lòng tạo nên không khí nhộn nhịp, đầy màu sắc.
Từ lúc Ngọc Hoa bước ra khỏi nhà, dân làng đã chuẩn bị một lễ hội rực rỡ. Họ dựng lên những cổng chào bằng hoa tươi, và trong tiếng nhạc rộn ràng, các cô gái mặc trang phục truyền thống biểu diễn những điệu múa đầy duyên dáng. Họ hát ca những bài dân ca tươi vui, khơi dậy những kỷ niệm đẹp trong lòng công chúa.
Ngọc Hoa không thể không mỉm cười khi thấy những hình ảnh quen thuộc, và rồi những tiếng cười, tiếng nói vui vẻ đã làm tan đi những giọt nước mắt. Tản Viên hòa chung nhịp điệu cùng dân làng, anh khéo léo tạo ra những trò vui thú vị, từ việc đóng giả các nhân vật trong truyền thuyết đến những màn kể chuyện hóm hỉnh, khiến Ngọc Hoa không thể nhịn cười.
“Hãy để em về thăm nhà, nhưng em sẽ không quên nơi này!” Ngọc Hoa nắm chặt tay Tản Viên, ánh mắt cô đầy ấp áp yêu thương.
Đám rước trở về thành Phong Châu không còn chỉ là một cuộc hành trình đơn thuần. Nó trở thành một buổi lễ lớn, nơi tình yêu và sự gắn kết giữa các dân tộc tỏa sáng như những vì sao trên bầu trời. Những bà mẹ, ông bố, và các đứa trẻ cùng nhau tham gia, với những tiếng cười rộn ràng và những niềm vui lan tỏa khắp nơi, tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp về cộng đồng yêu thương.
Cuối cùng, Ngọc Hoa trở về bên gia đình, nhưng lòng nàng vẫn tràn đầy ấm áp nhờ sự chăm sóc của chồng và tình yêu từ cộng đồng nơi nàng đã sống. Câu chuyện của Ngọc Hoa dạy cho mọi người rằng, dù ở đâu, trái tim luôn có thể tìm thấy phong vị quê hương trong tình yêu thương và sự sẻ chia.
Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.