Ngày xưa, ở một vùng quê hẻo lánh, có một người đàn ông nghèo khổ, sống trong một ngôi nhà nhỏ đơn sơ bên cạnh cánh đồng xanh mướt. Làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương vị của lúa chín và nỗi buồn của người cha đã vất vả cả đời nuôi nấng mười hai người con. Đôi bàn tay chai sần vì lam lũ, bác suốt ngày lặn lội tìm kiếm từng đồng xu để nuôi dạy bầy trẻ nhỏ.
Khi bác đón nhận đứa con thứ mười ba, lòng bác trĩu nặng hơn bao giờ hết, vì phải làm sao tiếp tục đưa những đứa trẻ này vượt qua cảnh bần hàn. Với đôi mắt tuyệt vọng, bác tần ngần bước ra con đường lớn, nhắm mắt cầu xin vận may từ người gặp đầu tiên. Cái gặp mặt đầu tiên, là một thánh nhân bí ẩn, mà ánh sáng từ Người giống như những vì sao trên bầu trời ban đêm.
Thánh nhân dịu dàng nói:
– Ta thấy nỗi khổ của ngươi, ta muốn trở thành cha đỡ đầu cho đứa trẻ bé bỏng ấy.
Bác nhìn vào đôi mắt thân thiện của thánh nhân, nhưng rồi không khỏi nghi ngờ, hỏi:
– Thế Ngài là ai?
– Ta là Đức Chúa Trời, vị cứu tinh của tất cả những người khổ đau, đáp lại thánh nhân.
Lòng vẫn chưa nguôi ngoai, bác quyết định từ chối:
– Xin lỗi, tôi không muốn giao con mình cho Ngài. Ngài thường xuyên giúp đỡ kẻ giàu có, bỏ mặc chúng tôi, những người nghèo khổ.
Và thế là, bác tiếp tục hành trình của mình. Một lúc sau, một con quỷ dữ hiện hình, thân hình to lớn và khuôn mặt dữ tợn, xuất hiện trước mặt bác. Con quỷ cười khẩy nói:
– Ta có thể đỡ đầu cho đứa bé kia. Nó sẽ nhận được của cải, châu báu và mọi thú vui trong đời.
– Ông là ai? bác hỏi lại, trong lòng dâng trào sự lo sợ.
– Ta là quỷ, kẻ đã làm chủ cuộc sống của muôn người.
– Không, tôi không muốn con mình trở thành con cờ trong trò lừa dối của ông, bác sĩ nói với giọng kiên quyết.
Và lại một lần nữa, bác tiếp tục bước đi cho đến khi thần chết đến gần, với dáng vẻ khô gầy và đôi mắt sắc lạnh, Người nói:
– Để ta trở thành cha đỡ đầu cho đứa trẻ đó nhé!
– Ngài là ai? bác lại hỏi, không khỏi băn khoăn.
– Ta là thần chết, vị công bằng của mọi sinh linh.
Bác bỗng cảm thấy một sự trung thực trong câu nói ấy. Cuối cùng, bác trả lời:
– Nếu vậy, hãy làm cha đỡ đầu cho con tôi. Tôi tin vào sự công bằng của Ngài.
Thần chết gật đầu, một nụ cười bí ẩn hiện lên trên khuôn mặt lạnh lùng:
– Ta sẽ đảm bảo cho con ngươi sẽ có mọi điều tốt đẹp, một cuộc sống phú quý như ta đã giúp nhiều người trước đó.
Và một tuần sau, như đã hứa, thần chết đến thực hiện nghi lễ làm cha đỡ đầu cho đứa trẻ. Khi chàng thanh niên lớn lên, thần chết đã đưa cho anh một loại thuốc bí ẩn và dặn dò:
– Mỗi lần con đến khám bệnh, nếu ta đứng ở đầu bệnh nhân, thì hãy yên tâm mà chữa trị cho họ. Nhưng nếu ta đứng ở chân, thì không có cách nào cứu được họ.
Chàng thanh niên trở thành một bác sĩ nổi tiếng khắp nơi. Tiếng tăm vang xa, người ta kéo đến từ khắp nơi để nhờ bác sĩ chữa trị bệnh tật, mang theo những phong bì đầy vàng bạc để tỏ lòng biết ơn. Chàng không còn phải lo lắng cho cuộc sống của bản thân và gia đình.
Một ngày định mệnh, nhà vua bị ốm nặng, không ai có thể cứu chữa. Mọi ánh mắt đổ dồn về bác sĩ. Khi chàng bước vào phòng, thần chết đứng ở chân giường, nét mặt lạnh lùng. Dù biết thế, nhưng chàng không thể kiềm chế ham muốn giúp đỡ vua, nên chàng đã lén cho vua uống thuốc.
Ngay lập tức, vua hồi phục, nhưng thần chết giận dữ, quát lên:
– Ngươi đã lừa ta một lần, ta sẽ tha cho ngươi lần này vì ngươi là con đỡ đầu của ta. Nhưng hãy biết rằng, lần sau sẽ không có sự tha thứ nào.
Ít lâu sau, công chúa, người con gái duy nhất của nhà vua, lâm bệnh nặng. Vua đau khổ khóc suốt ngày đêm. Ai cứu được công chúa sẽ được phong làm phò mã và kế vị nhà vua. Khi bác sĩ đến bên giường bệnh, thần chết lại đứng ở chân giường, nhưng sự quyến rũ của sắc đẹp công chúa đã cuốn hút tâm trí chàng. Thay vì chú ý đến sự cảnh cáo của thần chết, chàng đã cho công chúa uống thuốc.
Ngay lập tức, sắc mặt công chúa hồng hào trở lại, nụ cười nở trên môi. Nhưng sự phẫn nộ của thần chết đã không thể kìm nén:
– Ngươi đã đánh lừa ta lần thứ hai. Giờ thì đến lượt ngươi phải trả giá.
Thần chết nắm chặt lấy bàn tay khô lạnh, đưa chàng đến một hang động tối tăm dưới sâu. Trong hang, hàng triệu ngọn đèn lập lòe, ánh sáng khác nhau tượng trưng cho sự sống của muôn người.
Thần chết chỉ vào một ngọn đèn nhỏ bé, lập lòe bên cạnh hàng triệu ngọn đèn sáng rực:
– Đó là ngọn đèn sinh mệnh của ngươi.
– Xin ngài hãy cho con có cơ hội sống, con còn nhiều điều chưa làm được, chàng kêu gọi cầu xin.
Thần chết lạnh lùng đáp:
– Chỉ có ngọn đèn này tắt đi thì mới có thể thắp lên ngọn đèn mới.
Chàng bác sĩ cầu xin thảm thiết:
– Xin hãy cho con một cơ hội, ghép ngọn đèn của con với ngọn đèn khác, để con tiếp tục sống.
Thần chết, với ý định trả thù, đã cố tình đánh rơi ngọn đèn nhỏ của chàng, khiến nó chao đảo và tắt ngấm trong phút chốc. Cuộc sống của chàng bác sĩ kết thúc trong đau đớn, và tiếng thở dài của thần chết vang lên, như một bài học nhân văn sâu sắc về sự kiêu ngạo và những hậu quả không thể lường trước.
Về sau, nơi ngôi làng nhỏ ấy vẫn còn vang vọng một câu chuyện viết nên từ những ước vọng và quyết định, rằng con người không chỉ sống vì sự giàu sang mà còn phải biết trân trọng giá trị của cuộc đời.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com