Nữ thần Aphrodite, được biết đến trong thần thoại La Mã với tên gọi Venus, chính là biểu tượng cho Tình Yêu, Sắc Đẹp và sự sinh nở. Nàng không chỉ là một vị thần, mà còn là người bảo vệ cho những thủy thủ, những kẻ dũng cảm chinh phục những đại dương bao la. Thần thoại kể rằng, Aphrodite được sinh ra từ bọt biển, lấp lánh dưới ánh mặt trời như một viên ngọc quý giá, hay theo những ghi chép của Homer, nàng là con gái của thần Zeus và Dione. Một dị bản khác lại cho rằng nàng được hình thành từ giọt máu của Ouranos, khi bị Cronus tước đoạt sức mạnh.
Trong một ngày đẹp trời, từ những tán cây tỏa bóng mát trên đỉnh Olympus, Paris, hoàng tử thành Troy, được mời đến để quyết định ai là người xinh đẹp nhất trong ba vị nữ thần: Hera, Athena và Aphrodite. Các nữ thần đều gợi ý cho chàng món quà hấp dẫn. Hera hứa ban cho quyền lực, Athena hứa tặng sự khôn ngoan tuyệt đỉnh, nhưng duy chỉ có Aphrodite lại thì thầm rằng nàng sẽ mang đến cho chàng tình yêu của người phụ nữ đẹp nhất trần gian. Paris, với tâm hồn mộng mơ và ánh mắt rạng rỡ, không ngần ngại chọn Aphrodite, và từ đó, một câu chuyện tình trắc trở bắt đầu.
Khi Paris nhận thấy tình yêu của mình là Helen xứ Sparta, người con gái mà mọi người đều ngưỡng mộ, cái tên Aphrodite trở thành biểu tượng của thành Troy, nhưng cũng là một sự ô nhục trong mắt những kẻ thù. Trong cuộc chiến thành Troy, Hera và Athena, hai nữ thần đã quyết tâm tiêu diệt thành phố này. Nhưng với lòng trung thành và tình yêu dành cho Paris, Aphrodite quyết không đứng về phía những kẻ thù của chàng.
Homer đã ghi lại rằng trong trận chiến ấy, Aeneas, con trai của Aphrodite, đã gặp nguy hiểm sống còn và chỉ có sự can thiệp của mẹ mới cứu được chàng. Trong lúc Diomedes, một anh hùng Hy Lạp, đang chuẩn bị gây sát thương cho Aeneas, một mũi lao đã bất ngờ trúng tay Aphrodite, chảy ra ichor, loại máu của các vị thần. Nàng đã quyết định thả Aeneas và cùng lúc đó cầu cứu thần Ares, anh trai mình, để bảo vệ con trai.
“Ôi! Ares, hãy đến cứu con ta!” nàng gào thét trong đau đớn, mồ hôi tuôn rơi như những giọt sương. Và rồi, nàng đứng trên cỗ xe của Ares, bay lên đỉnh Olympus, nơi mà mẹ nàng, Dione, có thể giúp chữa lành cho nàng. Trong trạng thái đau đớn, Aphrodite thực lòng cầu xin Zeus: “Hãy để cho tôi không phải tham chiến nữa, ngài ơi! Trận chiến này không phải dành cho tôi, mà là cho Ares và Athena.”
Trong một diễn biến khác, Aphrodite cứu mạng Paris khi chàng đang giáp chiến với Menelaus. Nàng dùng một làn sương mù bao bọc chàng lại và một lần nữa đưa chàng về giường của mình trong thành Troy, nơi mà tình yêu giữa người và thần lại một lần nữa được thử thách. Khi về đến, nàng đã diện bộ dạng của một người đầy tớ già và đến báo với Helen rằng: “Paris đang đợi nàng.” Những lời nói ngọt ngào nhưng cũng đầy mỉa mai, khiến cho Helen thoáng lo lắng.
“Ngươi có phải là một kẻ lừa dối không, Aphrodite?” Helen đã hỏi với ánh mắt sắc lạnh.
“Nếu ngươi nghĩ ta dẫn dụ ngươi tới một cuộc chiến tranh nữa, thì hãy tự đi tìm chặng đường riêng của mình,” nàng nói, lòng bùng lên như ngọn lửa.
Nhưng sự tức giận của Aphrodite không phải là điều ai cũng muốn thấy. “Ngươi hãy cẩn thận, nếu không ta sẽ khiến cho cả người Hy Lạp lẫn người Troy ghét ngươi!”
Dù cho khí thế nóng bỏng giữa hai nữ thần Hera và Aphrodite, vẫn không thể phủ nhận rằng Aphrodite đã giúp Hera mượn chiếc thắt lưng của mình, một báu vật có khả năng khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải say mê.
“Aphrodite, người Cyprus,” Homer đã gọi nàng như vậy, tượng trưng cho nguồn gốc thần thánh mà ngay cả những người Hy Lạp xưa kia cũng cảm thấy bối rối về nguồn gốc của nàng, bởi nàng có phần gắn liền với những vị nữ thần trước đó như Hellenic hay Aegean.
Khi Jason, một trong những anh hùng vĩ đại của Hy Lạp, yêu cầu vua Colchis thả con cừu vàng, sự do dự của ông ta đã khiến Hera thuyết phục Aphrodite giúp đỡ. Aphrodite, với tài năng quyến rũ của mình, đã khiến Medea, con gái của vua, phải lòng Jason, trở thành một đồng minh mạnh mẽ trong cuộc hành trình của chàng.
Trong một lần khác, Zeus đã phạt Aphrodite vì đã dùng sức hấp dẫn của mình để quyến rũ các vị thần vào những cuộc yêu đương lén lút. Ông khiến nàng phải lòng Anchises, một người trần gian, và từ mối tình đó, Aeneas ra đời, một người hùng sẽ góp mặt trong những câu chuyện vĩ đại sau này.
Khi gắn bó sâu sắc với Aeneas trong suốt trận chiến thành Troy, Aphrodite không chỉ đơn thuần là một nữ thần mà còn là một người mẹ thương yêu. Nàng đã hiện thân cho tình cảm thiêng liêng giữa mẹ và con, bảo vệ chàng trong suốt cuộc hành trình tìm kiếm tiền đồ của mình tại nước Ý, nơi mà Aeneas sẽ đặt nền móng cho một phần của đế chế La Mã sau này.
Trong mối quan hệ với Hephaestus, thần thợ rèn, Aphrodite lại bộc lộ bản chất con người, khi mà tình yêu của nàng với Ares không thể bị che giấu. Điều này đã khiến cho Hephaestus có những hành động trả thù khôn ngoan, được nhắc đến trong Odyssey.
Aphrodite là một phần không thể thiếu trong nghệ thuật cổ điển. Không chỉ đơn thuần là vẻ đẹp, nàng còn tượng trưng cho sự sinh sôi nảy nở. Những hình ảnh của chim bồ câu hay thiên nga được coi là biểu tượng của viên ngọc quý ấy, cùng những bức tranh nổi tiếng từ thời kỳ phục hưng, như bức tranh mà Botticelli đã vẽ lại hình ảnh nàng sinh ra từ biển cả, trong chiếc vỏ sò khổng lồ.
Trong truyền thuyết, cũng có những tranh cãi về việc Aphrodite có nên được xem là nữ thần chiến tranh hay không. Có những người tin rằng nàng đã từng gắn bó với bộ trang phục chiến đấu để bảo vệ thành phố, trong khi khác lại nhấn mạnh rằng tình yêu và chiến tranh là hai khía cạnh đối lập nhau. Dù ý kiến có khác biệt, rằng chức năng chính của Aphrodite vẫn sẽ luôn là chăm lo cho sự tồn tại và sinh sôi.
Kết thúc câu chuyện, chúng ta cảm nhận được rằng sự kết nối sâu sắc giữa tình yêu và cuộc sống luôn là những điều tồn tại mãi mãi, giữa những con người, và giữa con người với các vị thần. Thiên hạ có thể nhìn nhận Aphrodite như một nữ thần tình yêu, nhưng đằng sau vẻ đẹp ấy là bài học về sự chấp nhận, lòng trung thành và ý nghĩa của tình yêu chân thực.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.