Cậu Bé Diều Mơ Mộng

Trong một buổi sáng rực rỡ ánh nắng, tại một làng quê nhỏ bé thuộc thời vua Trần Thái Tông, có một cậu bé tên là Nguyễn Hiền, sống cùng với cha mẹ trong một căn nhà đơn sơ lợp lá. Diện mạo của cậu rất dễ thương với đôi mắt sáng, làn da ngăm đen do nắng gió, luôn tươi cười rạng rỡ. Ngay từ khi còn rất nhỏ, Nguyễn Hiền đã nổi bật với niềm đam mê thả diều, công việc mà cậu cẩn thận tự tay làm từ những mảnh giấy màu sắc, cùng với khung tre nhẹ nhàng.
Khi lên sáu tuổi, cậu được cha mẹ gửi đến học nơi thầy giáo trong làng. Hầu hết mọi người đều ngạc nhiên trước trí thông minh sắc bén của cậu. Thầy thầy giáo hay ngắt lời khen ngợi:
“Nguyễn Hiền, em quả là một mẫu học sinh lý tưởng! Tư duy của em nhạy bén như một con diều bay lượn trên bầu trời.”
Cậu bé chỉ mỉm cười, trong lòng thoải mái hơn bao giờ hết. Có những ngày cậu học thuộc rất nhiều trang sách, nhưng lòng vẫn không quên những cánh diều đang chờ đợi bên ngoài.
Dù cuộc sống nghèo khó đã khiến cậu phải từ bỏ vòng tay của trường lớp vào những ngày dài, nhưng cậu vẫn không ngừng khát khao tri thức. Ban ngày, cậu kiên cường chăn trâu ngoài đồng, dẫu mưa gió có như thế nào, những lúc ấy cậu vẫn chăm chú lắng nghe tiếng thầy giảng từ xa.
Vào những buổi tối, cậu thường đợi các bạn học đến nhà để nhờ họ giúp đỡ trong việc học bài, cậu mượn vở để chép lại trước ánh sáng lập lòe từ những chiếc đèn dầu tự chế. Những lúc như vậy, cậu không chỉ học mà còn được lấp đầy những ước mơ được bay cao như những cánh diều. Trên lưng trâu, cậu viết bài thi vào những chiếc lá chuối khô, gửi đến bạn bè nhờ thầy chấm. Những bài của cậu luôn được nghĩ là xuất sắc, khiến mọi người không khỏi trầm trồ.
Thời khắc quan trọng nhất cũng đến – vua phát động khoa thi, Nguyễn Hiền, cậu bé yêu diều, với niềm tin và nỗ lực không ngừng, đã đỗ Trạng Nguyên xuất sắc. Chuyện này chấn động cả triều đình, vì cậu chỉ mới mười ba tuổi, trở thành Trạng Nguyên trẻ tuổi nhất trong lịch sử của đất nước.
Mỗi lần nghe nhắc đến cậu, người dân làng lại tự hào và nhắc nhau rằng: “Chỉ cần có đam mê, không gì là không thể.” Với ánh mắt kiên định và nụ cười ấm áp, Nguyễn Hiền không chỉ thả diều trên trời mà còn thả cả ước mơ của mình lên cao, khẳng định rằng nghèo khó không đồng nghĩa với không thể thành công trong cuộc sống.
(theo TRINH ĐƯỜNG)
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.